fbpx

Trường Sa ký sự – Kỳ 1: Trời biển bao la như tình người

0 45

(Phuot.vn) Tôi lên tàu HQ996. Thế là chắc chắn tôi sẽ đi Trường Sa. Bao nhiêu hồi hộp, lo lắng cũng qua, chỉ còn lại một cảm xúc duy nhất, đó là sự xúc động.

Đoàn tiêu binh đứng một hàng ngang giơ tay chào. Ba hồi còi của tàu HQ996 rú lên chào bến cảng, chào đất liền trước lúc ra khơi. Ba hồi còi đáp lại từ tàu Quân y Khánh Hòa 01. Đó là lời chào tạm biệt, lời chúc tốt đẹp, chúc chuyến đi biển bình an, vững vàng tay lái vượt qua những con sóng cả, sóng lừng.

Trên tàu…

Trên chuyến tàu HQ996 ra Trường Sa lần này, trưởng đoàn đoàn công tác là Phó Trưởng ban Kiểm tra tỉnh ủy Hưng Yên – Phan Quang Ngừng. Đặc biệt, ông Ngừng từng là chiến sĩ tham gia chiến dịch giải phóng Trường Sa 38 năm về trước. Chúng tôi háo hức ngồi nghe ông Ngừng kể vô vàn chuyện về những ngày hào hùng ấy.

Tháng 4.1975, khi Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn cuối, đơn vị của ông được lệnh cấp tốc lên đường trên những chuyến tàu không số.

Những chàng trai 20 tuổi ngày ấy trước khi ra đi, chỉ gửi lại một bức thư cho gia đình, phòng khi họ nằm lại giữa lòng biển cả.

26 ngày chiến đấu, có mất mát, có hy sinh, có những lúc bị thương phải lấy cành xú biển làm băng tạm. Rồi vùi giấu xác đồng đội xuống cát để lao lên tiếp tục chiến đấu… Đơn vị của ông cũng hoàn thành nhiệm vụ giải phóng được hai đảo Song Tử Tây và Sơn Ca..

38 năm đã qua nhưng câu chuyện trong ký ức của người lính vẫn như mới ngày hôm qua. Và thật xúc động khi chúng tôi được nghe câu chuyện của một người lính Trường Sa của 38 năm về trước trên một chuyến tàu đang đi ra Trường Sa đúng vào những ngày tháng 4 lịch sử.


Cầu vồng trên biển

Ngày thứ 3 lênh đênh, mặt biển vẫn lặng và nước xanh như mực nên cả đoàn vẫn rất khỏe, chưa thấy ai bị say sóng. Loanh quanh hết chỗ nọ đến chỗ kia trên tàu, tôi chẳng biết làm gì. Hết ăn rồi lại nằm. Ngày ăn bốn bữa, vừa thấy ăn xong lại thấy các bạn ở tổ phục vụ sắp bàn ghế để ăn bữa tiếp theo.

Khoảng 2 giờ chiều, tàu mới hạ neo gần đảo Song Tử Tây. Các bạn văn công sẽ lên đảo trước để đêm nay biểu diễn giao lưu với chiến sĩ và nhân dân trên đảo. Sáng mai, chúng tôi mới đổ bộ lên đảo vì đảo không đủ sức chứa hết gần 200 người trong đoàn.

Chẳng có việc gì làm, tôi ngồi đọc hết quyển phóng sự Như cây phong ba trên đảo Hoàng Sa. Ấn tượng nhất là câu chuyện kể về một đàn cá heo còn dẫn chiếc tàu cá Việt Nam len lỏi giữa những luồng lạch để vào bãi cạn tránh nạn.


Hoàng hôn trên biển

Cuối ngày, tàu cũng đến được đảo Song Tử Tây, hòn đảo xa nhất của chuyến hành trình. Đảo nằm giữa hai hòn đảo Song Tử Đông và Đá Nam. Nhìn thấy hòn đảo là “máu thịt” của Việt Nam nổi lên giữa biển khơi, cách đất liền gần 500 hải lý, cả đoàn xốn xang, giơ máy ảnh, điện thoại ra chụp làm kỷ niệm.


Phút nghỉ ngơi của thủy thủ đoàn

Bất ngờ ở Song Tử Tây

Sáng hôm sau, cả đoàn được lên Song Tử Tây. Nhưng khi ca nô vừa cập được vào đến đảo thì mây đen ùn ùn kéo đến. Được một lúc thì mưa. Cầm máy ảnh, chúng tôi kêu la ầm ĩ sao mà đen thế. Mấy ngày đi trời yên, biển lặng, mây trắng, nắng vàng, đến lúc lên đảo thì trời mưa.

Nhưng lên đến đảo mới biết, một năm, đảo Song Tử Tây có hơn 300 ngày nắng, thế nên gặp mưa trên đảo là điều may mắn lắm. Anh em chiến sĩ trên đảo đã chờ mưa đến 4 – 5 tháng nay rồi mới có mưa.


Lễ chào cờ trên đảo Song Tử Tây
Lễ chào cờ trên đảo Song Tử Tây

Tuy trời mưa nhưng đảo vẫn tổ chức lễ đón đoàn công tác bằng nghi thức chào cờ và diễu hành. Lần đầu tiên được nhìn lá cờ đỏ sao vàng được kéo lên trên hòn đảo cách đất liền cả ngàn km, chắc ai cũng sẽ thấy nghèn nghẹn trong cổ họng, không thể hát hết được lời bài Quốc ca.

Sau lễ chào cờ, cả đoàn được tự do đi lang thang tìm hiểu cuộc sống của cán bộ chiến sĩ trên đảo. Đảo Song Tử Tây là đảo cao nhất trên quần đảo Trường Sa. Trên đảo, ngoài các công trình quân sự, còn có các công trình dân sự như chùa, ngọn hải đăng và trạm khí tượng, nhà dân…

Tượng Trần Hưng Đạo trên đảo Song Tử Tây


Cổng chùa Song Tử Tây

Ngọn hải đăng Song Tử Tây là ngọn hải đăng được xây dựng sớm nhất (năm 1993) trong số 9 ngọn hải đăng trên quần đảo Trường Sa. Suốt 20 năm, ngọn hải đăng này vẫn cần mẫn đảm bảo an toàn hàng hải cho vùng biển có bán kính rộng khoảng 18 hải lí quanh đảo Song Tử Tây.

Lần đầu tiên tôi biết những ngọn hải đăng không chỉ là cột mốc để cho những con tàu định hướng khi gặp giông bão, mà còn có nhiệm vụ báo hiệu đây là vùng biển nông, cần chú ý và giảm tốc độ để đảm bảo an toàn. Ngoài ra, những ngọn hải đăng trên biển còn là những cột mốc chủ quyền, giúp những con tàu qua lại biết đấy là vùng biển của Việt Nam.

Những người gác ngọn đèn biển mang ánh sáng cho cả một vùng rộng lớn như thế, nhưng cuộc sống của họ lại rất thầm lặng. Anh Thập – Trưởng trạm hải đăng Song Tử Tây là người có thâm niên 28 năm gác những ngọn đèn biển, trong đó có 19 năm gác những ngọn đèn biển trên quần đảo Trường Sa.

Anh Thập đã gác qua 6 trên 9 ngọn hải đăng của Trường Sa. Một năm, anh bám đèn 9-10 tháng, về đất liền vội vàng trong khoảng 3 tháng nghỉ phép và nghỉ bù rồi lại quay ra. Cha mẹ hai bên, con cái, nhà cửa giao phó toàn bộ cho vợ. Anh Thập nói rằng chắc trọn đời anh sẽ cống hiến cho những ngọn đèn biển…

Quyến luyến đảo Đá Nam

Buổi chiều chúng tôi lên đảo Đá Nam là một đảo chìm cách Song Tử Tây khoảng 1 giờ tàu chạy. So với đảo nổi thì cuộc sống đảo chìm vô cùng khó khăn. Cả hòn đảo chỉ là một phần đất nhỏ nhô lên giữa biển, đủ để xây một lô cốt 3 tầng bên trong vừa là bếp, phòng ở, hội trường và công sự.

Rau xanh được trồng ở tất cả những nơi có thể và rất còi cọc. Thế nhưng các chiến sĩ vẫn nuôi được một đàn lợn. Buổi trưa chúng thở phì phì nằm tránh nắng dưới chiếc xuồng CQ.

Rau xanh trên đảo Đá Nam

Anh em chiến sĩ trên đảo luôn ngóng đoàn văn công ra. Các anh luôn miệng hỏi đoàn văn công ra chưa, đi xuồng thứ mấy? Rồi thỏa bao mong đợi, các anh cũng được Đoàn văn công xung kích thuộc Đoàn chèo tỉnh Hưng Yên hát tặng rất nhiều bài về đảo xa và những người lính. Trong đó, bài đầu tiên là Lính đảo chờ mưa.

Thật ngạc nhiên vừa cất tiếng hát, cơn mưa ầm ầm kéo đến, gió mát rượi, mây đen mịt mù. Mắt chúng tôi nhòa nước và rồi tất cả cùng hòa nhịp theo những bài hát, không còn biết ai là ca sĩ, ai là khán giả.

Buổi biểu diễn văn nghệ dã chiến của đoàn chèo Hưng Yên

Mưa trên biển ào đến rồi ào đi, dù lưu luyến dùng dằng mãi rồi mưa cũng tạnh, chúng tôi phải quay về tàu để tiếp tục cuộc hành trình. Tôi nấn ná lên chuyến ca nô cuối cùng. Chẳng biết nói gì chỉ bắt tay các anh thật chặt. Ca nô đi khuất rồi mà các anh em chiến sĩ vẫn đứng vẫy tay mãi, làm nước mắt lại rưng rưng.


Chia tay trên đảo Song Tử Tây

Quần đảo Trường Sa là một quần đảo san hô, trải rộng trên một vùng biển khoảng 180.000 km2, gồm hơn 100 đảo, đá, bãi ngầm và bãi san hô. Trường Sa được chia thành 8 cụm đảo: Song Tử, Thị Tứ, Loại Ta, Nam Yết, Sinh Tồn, Trường Sa, Thám Hiểm, Bình Nguyên. Trong đó, Song Tử Tây là đảo cao nhất và Bình Ba là đảo rộng nhất.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...