fbpx

Trở lại Mường Chiến (Ngọc Chiến)

0 73

Cùng với sự ám ảnh của bài thơ “Tây tiến” (Quang Dũng), Tây Bắc là nơi khiến tôi muốn đi, đi đến hết, đi hết lại muốn đi mãi. Nhưng Tây Bắc quá rộng lớn. Quá rộng về mặt địa lý, và còn quá rộng vì những vẻ đẹp thiên nhiên, những vẻ đẹp con người gắn liền với những văn hóa riêng biệt. Nó quá rộng so với những hiểu biết của chính tôi. Một chuyến, hai chuyến hay ba chuyến đi không thể trọn vẹn (theo một mức độ chấp nhận được) được cả Tây Bắc. Cộng thêm tuổi đời còn quá trẻ của tôi (24), mới chỉ rời ghế nhà trường được gần 2 năm tính đến nay, thì những gì tôi có được và biết được về Tây Bắc còn có ít. Cho nên tôi đã đi và sẽ còn đi rất nhiều cung đường trên mảnh đất đó.

Lần thứ nhất là cung đường dọc theo sông Mã: Hà Nội – Hòa Bình – Mai Châu – Trung Sơn – Mường Lý – Mường Lát – Hồi Xuân – Quan Hóa – Bá Thước – Cẩm Thủy – Xuân Mai – Hà Nội. Cung đường này được đặt cái tên mỹ miền là “Đường tre Suối Muống” bởi cung đường này có 40km toàn tre là tre, tre đan xen vào nhau tạo nên những vòm tre đẹp độc nhất vô nhị ở Việt Nam này.

Lần thứ hai, Hà Nội – Lào Cai – Lũng Pô (nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt) – Y Tý – Mường Hum – Sapa – Ô Quy Hồ – Than Uyên – Mù Cang Chải – Ngã 3 Kim – Nậm Khắt – Mường Chiến (Ngọc Chiến) – Mường La – Sơn La – Mộc Châu – Hòa Bình – Hà Nội. Cung đường này vẽ nên một vạch dài và rộng trên bản đồ Tây Bắc.

Khác với chuyến đi lần 1 với vẻ đẹp độc đáo rất đỗi thơ, vẻ đẹp Tây Bắc lần này thật lạ. Lạnh giá, khô cằn, vất vả không làm tàn phai được vẻ đẹp mộc mạc, giản dị và oai hùng của Tây Bắc. Cái lạnh 2-4 độ C ở độ cao 2600m ở Y Tý cộng với con đường trơn trượt trong mưa, trong sương mù dày đặc không thể làm lạnh trái tim đầy nhiệt huyết. Hay những cơn gió lốc lanh giá ở đèo Ô Quy Hồ huyền thoại cũng không thể làm thổi bay được những tâm hồn ham khám phá. Hay những con đường khúc khuỷu, nhỏ bé đầy khó khăn vào Mường Chiến cũng không làm chùn bước những bánh xe, những bước chân. Hay cái lạnh thấu xương trong sương mù cao nguyên Mộc Châu cũng chỉ đủ khiến những cơ thể con người đó hơi rùng mình chút xíu,… Tây Bắc thật đẹp, Tây Bắc quá đẹp!

Tháng 11/2008, những hồi ức về chuyến đi TB lần 2 hiện về, và chúng tôi hình dung nên một cung đường khác trên mảnh đất Tây Bắc đó: Hà Nội – Hòa Bình – Mộc Châu – Sơn La – Mường La – Mường Chiến (Ngọc Chiến) – Nậm Khắt – Ngã 3 Kim – Tú Lệ – Nghĩa Lộ – Thanh Sơn – Sơn Tây – Hà Nội. Cung đường này nhắm thỏa mãn ham muốn được ngắm sắc vàng rực rỡ của hoa dã quỳ, và trở lại thăm Mường Chiến – một nơi quá đỗi đặc biệt và quá đẹp. Hành trình lại bắt đầu…

Một chuyến đi cũ, về một điểm còn khá xa lạ với nhiều dân Phượt … gợi lên những khát khao được chinh phục, được been there – done that, dù chỉ một lần

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...