fbpx

Tây tạng – vừa đi vừa viết: Ngày đầu tiên

0 54

(Phuot.vn) Hơn 11 giờ địa phương, cảm giác tai báo hiệu rằng độ cao đang giảm. Không lâu sau đó tiếp viên thông báo điều này, cảm xúc khi ý thức được rằng mình đang bay trên bầu trời Tây Tạng thật khó tả. Có thêm trải nghiệm để bổ sung phạm trù của 2 chữ mênh mông. Trên chân nền mây trắng là biển trời xanh bao la, màu xanh diễm ảo lạ kỳ, tưởng như đúng đây là nơi ở của chư vị thần tiên trong truyền thuyết. Vài ống kính giơ lên chụp, không ngớt vui mừng vì trong một số bức ảnh trong máy của mình xuất hiện hình tượng mà theo kinh nghiệm người đi trước là biểu trưng mạn đà la, có thể xem như dấu hiệu may mắn cho chuyến hành trình.

Cao nguyên Thanh Tạng chào đón đoàn người ngưỡng mộ bằng núi non hùng vĩ, tuyết sương điểm trắng mái đầu dù đang độ hè cuối tháng 05. Sân bay Lasha như một chiếc mâm đồng đặt giữa những chén gốm nung úp ngược, núi non bao kính nơi này khiến nó trở thành một công trình nhân tạo có một không hai.

Bước xuống sân bay, lấy hành lý, gặp hướng dẫn người địa phương và di chuyển qua một đoạn đường với cảnh sắc khó quên, có nhiều thời gian để mình mô tả kỹ lại sau. Điều mình muốn nói đầu tiên khi đến đây là, người dân Tây tạng rất niềm nở hiếu khách, từ sự thân thiện của các anh các chú nhân viên cảng vụ đến hướng dẫn địa phương rồi đến bữa ăn đầu tiên, tất cả đều cho mình thấy rằng Tây Tạng dành cho khách đến nhà những điều tốt đẹp mà họ có.

Bữa ăn đầu tiên trong một không gian ấm cúng và mình cảm thấy đồ ăn thức uống đều ngon chứ không khó thưởng thức như đã được cảnh báo ban đầu. So với bữa ăn trong “nhà ăn công nhân” và không kiểm soát được mình đang bỏ thứ gì vào miệng tại Bắc Kinh thì đúng là cách nhau một trời một vực.

Xong bữa cơm trưa đã 14h15, trời man mát mây và mọi người còn rất khoẻ. Trái với lời khuyên ngày đầu ở Tây Tạng nên nghỉ ngơi làm quen thổ nhưỡng, ăn uống vừa phải, đi nhẹ, nói khẽ, cười …mỉm, hướng dẫn viên người Tạng đưa mọi người đi thăm chùm Cung điện mùa hè (Norbulingka).

Buổi thăm thú chụp ảnh diễn ra vui vẻ. Cung điện đẹp tỉ mỉ đến từng chi tiết thủ công giờ chỉ còn là những căn phòng bỏ lại của một vị Lạt ma vương lưu vong. Sao mà chua xót đến từng gương mặt phật.

Một cơn mưa lớn ập xuống khi đoàn người thăm các gian điện cuối cùng. Đường quay lại xe trở nên dài lê thê. Gió thốc buốt từng tấm áo phong phanh. Mưa bất ngờ, và hãy tin mình đi, mỗi giọt nước mưa Tây Tạng đều lạnh như băng đá, cảm giác như xuống dưới 10 độ C. Ướt mưa ở đây là một trải nghiệm không dễ chịu chút nào.

Trong lúc cần hạn chế hoạt động, cơn mưa khiến mọi người đi vội và nhanh hơn. Cũng may là, khi sắp ra đến xe thì mưa tạnh hẳn, và ấm nắng chiều lên.

Lại nói, trên đường từ sân bay về thủ phủ Lasha, hai bên là núi non trùng điệp, thỉnh thoảng ẩn hiện những gò mani treo dọc ngang cờ lụa cầu may mắn tốt lành với những màu xanh tượng trưng cho bầu trời, màu vàng cho đất, màu trắng cho mây, màu đỏ cho lửa và màu lá cho cây cối. Mình còn trông thấy một phần của dòng Nhã Lỗ Tạng Bố (Yarlung Tsangpo), chợt nhìn quanh quất kiếm tìm một phần khởi nguồn của các dòng sông thiên châu Á: Hằng Hà, Ấn Hà, Hoàng Hà, Mê Kong, Dương Tử, … Có lẽ sẽ thêm hoàn mỹ nếu bước vào thủ phủ mà không thấy quân đội, một trong ba thứ người dẫn đường không cho chụp ảnh. Hai thứ còn lại là công an và người địa phương nếu chưa xin phép họ. Thêm nữa, trên rất nhiều cột đèn chiếu sáng bên đường, bảng vẫy trang trí là hình ảnh 2 lá cờ đỏ và nhiều sao vàng. Xin không bình luận về hình ảnh này nhưng nó lại khiến mình nhớ lại một bài báo mạng đã đọc, khi phóng viên hỏi người dân Tạng chính quyền Tây Tạng ở đâu, họ nói chính quyền mà không ai công nhận là ở Bắc Kinh, còn chính quyền của họ thì đang nằm ở Ấn Độ.

Kết thúc ngày hôm nay có lẽ là chuyện say độ cao và ăn uống. Như kể ở trên, đáng lẽ sẽ nghỉ ngơi tuyệt đối ngày đầu tiên nhưng mọi người lại không phải vậy. Kết quả (dự đoán theo ý kiến đám đông, chứ thực tế không biết liên quan kiểu gì ) là hết 4 người trong đoàn bao gồm cả người già, phụ nữ và thanh niên không dùng tiếp được buổi cơm tối, một số phải sử dụng bình ôxy và uống, tiêm thuốc để giảm các triệu chứng đau đầu, buồn nôn,… Hướng dẫn viên trong đêm thứ 2 trở thành chăm sóc viên, có vẻ là được lòng nhiều thành viên trong đoàn vì sự quan tâm nhiệt tình và có trách nhiệm của chàng. Riêng mình thì chỉ bị chút đau đầu và lạnh cái mũi, còn lại ăn uống hết sức ngon lành mặc dù thường ngày cũng thuộc loại siêu kén ăn. Xem ra Tây Tạng đang đón mình như một người có duyên, rất mừng vì điều này.

Topic gốc: Tây Tạng – Vừa đi vừa viết của tác giả naloan – Xem nguồn

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...