fbpx

Sơn Vỹ – Tiếng hát nơi lưng trời

0 93

Nghe các Nhà báo kể nhiều về Sơn vỹ, một xã nghèo và heo hút bậc nhất của tỉnh Hà Giang đã lâu, bao lần lên rồi lại quay về vì mưa gió, sụt đường, lở núi, vì lỡ nhịp lịch trình. Quyết tâm đến vậy nhưng khi vào được đến nơi, bơ phờ gặp các chiến sỹ đồn Biên phòng Lũng Làn, cậu bạn Nhà báo của tôi cũng không khỏi thốt lên một câu nhọc nhằn “Đá trên nương ngô các anh trồng như đang thở ra khói ấy”.

Chúng tôi rời Mèo Vạc lúc 11g.
Dưới cái nắng như rang, như xay của xứ sở núi đá tai mèo, đoàn sáu người ba xe lầm lũi dí ga hướng theo đường sang cửa khẩu Săm Pun, đi sâu hun hút xuống cái hẻm vực Nho Quế xanh rì đang lượn lờ uốn khúc. Dòng sông mà cách đây chưa lâu, không chỉ cánh Nhà báo gan lỳ đi tác nghiệp kiếm “miếng cơm, manh áo” mà ngay cả với dân “ưa lượt phượt” vẫn mơ có một ngày được đi đến tận cùng để chiêm ngưỡng cái vẻ kỳ vỹ của núi, của sông, của sự hoang vu đến tận cùng của miền biên viễn này. Rồi đây, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi (năm 2011 các nhà máy thuỷ điện Nho Quế I, II, III sẽ đi vào vận hành), dòng sông này sẽ biến thành ba hồ chứa rộng mênh mông không thác, không ghềnh để tận dụng tối đa nguồn tài nguyên “than trắng”, nước của dòng sông sẽ được “chảy dài” để thắp sáng khắp mọi miền đất nước. Khi đó, những con đường gập ghềnh đá hộc, đá voi này sẽ được “thảm hoá”, những vết cắt sắc lẻm chia đôi cao nguyên đá này sẽ bị chìm sâu dưới lòng hồ, tất cả sẽ trôi vào dĩ vãng. Sói hoang sẽ được thuần hoá, trở thành chó chăn cừu, chó cảnh.

Đón chúng tôi ngay ngã rẽ đầu tiên là một con dốc trượt toàn đá sủi và bụi mù, dấu vết của một đoạn đường cấp phối lâu ngày không được tu sửa, nhưng lại chịu sức nặng của những đoàn xe tải ngày đêm chở vật liệu vào cung cấp cho công trình thuỷ điện Nho Quế I. Bỏ lại phía sau hành trình với những con đường rải thảm từ Hà Nội cho tới đây, chúng tôi khá choáng ngợp khi đối mặt với con đường, kẻ mà trong một khoảnh khắc ký ức nào đó tôi đã gọi với những tiếng thân thương: người tình.

Một người khá điềm tĩnh nhưng lần đầu tiên tham gia những chặng đường “phiêu du” kiểu như này, bạn đồng hành của tôi không khỏi bất ngờ: Có nên… dừng lại chờ mọi người một lúc không, anh Last? Lời để nghị bật ra từ phía sau lưng nhưng tôi cũng có thể cảm giác được vẻ thảng thốt bên trong câu nói của Anh.

Nơi chúng tôi dừng chân là một nương ngô xanh mướt, trải dài khắp dọc triền đồi, uốn lượn theo những đường cong mượt mà của núi rừng đông Bắc. Thật lạ, một nơi khó khăn, khô cằn như vậy nhưng những cây ngô, cây lúa trồng ở đây lại xanh tốt đến nhường ấy.

Cũng phải nói một chút về Hà giang, một mảnh đất mà phần lớn diện tích là núi đá bạc mầu. Cũng có lẽ vì nguyên nhân đó mà ngườI dân ở đây có cách canh tác khá là độc đáo. Từ những hốc đá tai mèo khô khốc, họ dùng dao đi rừng khía thêm cho đủ độ sâu và độ cân bằng để nước không bị rỉ ra, sau đó, lót nhúm đất mà phần lớn là vụn đá vôi lên trên rồi mới trỉa những hạt ngô giống bẽo mẫm lên. Chẳng những không có một chút phân bón gì trong quá trình chăm sóc mà ngay đến cả nước ở đây cũng rất hiếm, thế mà, những đồi ngô, bậc lúa cứ đua nhau mơn mởn lớn lên, trổ hoa, kết hạt lạ thường. Có lẽ, cây cỏ cũng hiểu được nỗi niềm vất vả của những con người nơi đây.

Ai đó, đại ý nói rằng, những người dân ở đây, sống trên cao nguyên đá khô cằn quanh năm với những giọt mưa hiếm muộn này, mỗi việc tồn tại thôi cũng đã là kỳ tích, là anh hùng lắm. Tôi đến. Tôi sống. Tôi đã tin một niềm tin như vậy.

Miên man suy nghĩ, chẳng mấy chốc mà các bạn đã đuổi kịp tôi ở chân cầu Tràng hương. Sau một lúc nghỉ ngơi, chúng tôi lại rồng rắn nối đuôi nhau tiếp tục con đường phía trước, con đường mà như anh bạn Nhà báo của tôi có nói, rằng nó mù mịt như chính những thông tin mà chúng tôi có được về vùng đất này.

Phía trước là những con dốc ngược…

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...