fbpx

SƠN LA – Viết trên đường đi

0 102

thon-ban-son-la

Không được thời tiết ủng hộ, lại thêm quả sạt lở núi lấp đường QL6 ở Mai Châu, Hòa Bình làm tắc nghẽn QL6 từ Hà Nội đi Sơn La. Bể mất kế hoạch Mộc Châu, nằm ấp thêm mấy đêm phố cổ Hà Nội mãi chiều qua tôi mới kiếm được một chuyến xe đi Sơn La vòng qua lối Phú Thọ.

Bắc chước các cụ vừa đi đường vừa kể chuyện, lại thêm trời u u nên tôi làm một bài hồi ức không ra hồi ức, nhật ký không ra nhật ký hòng giết chết con thời gian và kể hầu các bác những chuyện nghe, thấy trên đường.

Nhờ người quen tìm cho một cái xe đi Sơn La. Liên lạc với đồng chí chủ xe từ tối chủ nhật để đặt chỗ. Đồng chí lái xe dọa: “…xe hôm nay hiếm đấy nhé, chỉ có xe nhỏ đi thôi, xe tôi xuất bên lúc 8:30 nhưng bác phải tới sớm, đầy xe khi nào là tôi đi khi đó, bác tới sau 7:30 mà không còn chỗ thì không được trách tôi đâu đấy”. Đặt hai chỗ rồi phóng ra phố cổ dạo loanh quanh, chẳng dám báo bạn bè sợ lại kéo nhau đi nhậu, mai không đi được thì mệt.
Loanh quanh một lúc cũng chán, phố đi bộ mà xe máy vẫn chạy, sợ gần chết thế là bỏ về phòng sau khi làm thêm bát phở tối. Chát với G17 Hà Giang nhà tôi một lúc thì tắt đèn đi ngủ, phòng sáng mai trời mưa rét.

Sáng thứ hai ngày 20 tháng 2 năm 2012, tôi dậy sớm (như thường lệ), xếp dọn lại đồ đạc, cất xạc máy ảnh, điện thoại sau khi vệ sinh cá nhân. Kiểm tra đồ đạc một lần nữa rồi xuống trả phòng. Thanh toán xong, nhờ lễ tân gọi cho 1 chiếc xe taxi, tôi lên xe đi ra bến xe Mỹ Đình luôn bỏ qua khâu ăn sáng tự chọn tại khách sạn. Cậu taxi lòng vòng một lúc thì cũng tới bên xe Mỹ Đình với giá 156K. Nếu là người khác thì sẽ nghĩ là chạy sai, nhưng thôi thấy cũng xa thật.

Đến bến xe Mỹ Đình mới khoảng 6:30, tôi gọi cho nhà xe và nghĩ rằng họ không thể nói là mình tới muộn được. Đồng chí lái xe trả lời tôi và thông báo xe đang đậu ở cổng. Tôi cũng đứng ở cổng mà chẳng thấy cái xe có cái biển số như được chỉ dẫn đâu cả bèn gọi điện thoại thêm lần nữa thì được nhắc là cổng ra.

Tôi lại xách đồ đi kiếm cổng ra thì va vào cả hơn chục đồng chí cò văn hạc chặn lại hỏi đi đâu??? Tôi trả lời thật vắn tắt: Sơn La, thế là đồng chí nào cũng đề nghị đi theo cả. Tôi mới hỏi thế tất cả các ông đều đi Sơn La cả à thì nhận được câu trả lời là vâng!

Quái thật, thế này mà nhà xe bảo không có xe đi là thế nào? Sau này tôi mới biết đó là đám cò, cứ mỗi khách đến, họ dắt ra xe và nhà xe phải trả tiền cò cho họ tùy theo tuyến từ 5 đến 20K. Lạ thật, tôi nghĩ cái này chỉ có ở thế kỷ 20 thôi chứ???

Những tường thuật “nóng hổi” trên đường Sơn La du ký, mời bạn đón xem trong link nguồn của tác giả duturi.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...