fbpx

Praha – thành phố độc nhất vô nhị

0 63

Praha, thủ đô của Cộng hoà Czech, nằm cách nơi chúng tôi sống có 160 km, một khoảng cách quá ngắn với dân Phượt, ấy vậy mà mãi năm ngoái tôi mới quay lại thành phố đọc nhất vô nhị này sau lần đầu tôi tới nơi đây khi Tiệp khắc vẫn còn là một nước XHCN.

Giữa 2 lần đi là cả một chặng đường dài tôi sống, học tập và làm việc ở nước ngoài. Lần này so với lần đi trước thành phố đã có quá nhiều đổi thay, lộng lẫy hơn, thân thiện hơn cái thời tôi sang lần đầu tiên.

Lần ấy tôi đi chơi mà cứ mắt trước mắt sau xem có “Phủi” không – thủa ấy các bạn tôi bên Tiệp cũng thường xuyên gặp vạ bởi bọn này.

Bây giờ Praha đã khác hơn nhiều so với ngày ấy, vẫn những chỗ đã quen đã biết nhưng cảm giác khác xưa – bình yên hơn, lãng mạn hơn, gần gũi hơn.

Cả hai lần sang Praha đều đi tầu, tầu của các bạn Tiệp sau bao năm vẫn bân bẩn thế, không được sạch sẽ và êm ái như tầu bên Đức, nhưng cũng khá hơn nhiều so với tầu có lần tôi đi từ Hà nội lên Lào Cai. Xuống tầu điều đầu tiên đập vào mắt tôi vẫn là cái nhà ga lẻ Praha Holesovice, đâu có 4, 5 đường ray thì phải. Ở đây không có gì khác lắm vẫn xơ xác như 18 năm về trước.

Nhà ga nói chung không được sạch sẽ lắm, hối hả là khách du lich từ Đức sang. Loanh quanh trong nhà ga đập vào mắt chúng tôi là dòng chữ „Nhận ghi đề“. Cả hai chúng tôi đều ớ người ra nhưng rồi đều à lên một tiếng và bảo nhau, ừ nhỉ nơi đây cũng có rất nhiều đồng bào của mình đang sống và làm việc mà. Dân Việt dù có đi đâu cũng vẫn ham cờ bạc.

Tôi không ham đề, cái chúng tôi cần là tiền curon. Đã định đổi tiền ở Đức rồi, nhưng chị nhân viên nhà băng khuyên sang đây hãy đổi như vậy rẻ hơn. Chính vì tìm chỗ đổi tiền mà dòng chữ quen thuộc trên đã đập vào mắt chúng tôi.

Tiền đã có chúng tôi tìm đường về nhà trọ . Dọc trên con phố nơi chúng tôi thuê phòng chúng tôi đã tia thấy có cửa hàng người Việt, quán ăn Việt, thế là không sợ đói rồi.

Tắm rửa sach sẽ, thơm tho chúng tôi hồ hởi ra trung tâm thành phố – một cảm giác hồi hộp xâm lấn lấy tôi – hồi hộp để bốc phét cho bạn đồng hành về nơi mình thích, nơi mình đã từng qua, hồi hộp nữa là xem cái thành phố vốn được mệnh danh là thành phố vàng bây giờ thế nào.

Trời chiều tháng tám không trong xanh, hơi se lạnh, nhưng cây cầu Charles bridge (Karlův most – cầu mang tên vị hoang đế La mã Karl IV) thì vẫn duyên dáng nối 2 quận Malá Strana với Staré Město. Cầu chỉ dành cho người đi bộ, suốt ngày đêm nhộn nhịp với khách du lich, với các nghệ sỹ đường phố, họ hát, họ chơi đàn, họ vẽ. Là khách du lịch với khung cảnh lãng mạn như vậy bạn có thể bỏ tiền mua đủ thứ mà bình thường chắc ít khi mua. Cầu được xây bằng đá theo kiểu kiến trúc baroque với khoảng 30 tượng của các vị thánh và các vị vua, điển hình là tượng của hoàng đế Karl IV cũng như thánh Jan Nepomuk. Đây là cây cầu bằng đá lâu đời nhất châu Âu. Một cây cầu thât đẹp, lại lãng mạn bậc nhất, chả thế khách du lich luôn đuợc chiêm ngưỡng và chụp ảnh đám cưới của các bạn Tiệp dẫn nhau lên cầu vừa để khoe vừa để chụp ảnh kỷ niệm.

Nhưng lãng mạn nhất có lẽ là khi bạn được cầm tay và gì gì nữa với người bạn đang yêu lang thang trên cây cầu này vào ban đêm để cùng nhau chạm vào tượng thánh Nepomuk hay ngồi trên thành cầu ngắm nhìn lâu đài lung linh trên đồi . Chuyện kể rằng thánh Nepomuk trong thời vua Vaclave IV trị vì đã bị giết và ném xuống sông Vltava. Ai qua cầu chạm tay 1 lần lên tượng thánh sẽ có được may mắn và hạnh phúc, chẳng thế mà tên ông bây giờ sáng choang.

Hình ảnh một đám cưới ở Praha, cô dâu chú rể còn quá trẻ, chú rể hơi luộm thuộm chút, nhưng không sao cười như được mùa là đươc rồi 

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...