fbpx

Những miền biển đẹp từ Unawatuna đến Mirissa

0 68

Tôi đến miền nam Tích Lan, dự tính là sẽ “đóng đô” ở Galle để khám và phá vùng đất này. Những thông tin về nơi nghỉ ngơi của LP 2009 đã quá lạc hậu so với hiện nay. Giá phòng rẻ nhất ở Galle bây giờ khoảng 20$ (giá theo LP là 5$, tuy nhiên nếu bạn đi 2-3 người thì cũng rất tiện vì họ cũng lấy giá đó cho chiếc phòng đó, nơi đây họ không có phòng đơn như các nơi khác) nên tôi nhảy xe bus tìm đến Unawatuna, một điểm đến cũng được highly recommended theo LP. Tôi “định cư” luôn ở đây, muốn đi đâu cứ cuốc bộ khoảng 10p ra đường cái chính bắt xe bus đi, xuôi ngược gì cũng rất nhiều chuyến xe qua lại.

Tôi vốn rất sân si (!?), thấy cái gì hay hay mà người ta làm được là tôi cũng cố gắng bon chen làm theo. Dù đã nhiều lần gánh chịu bao nhiêu là “thú đau thương” nhưng tật xấu vẫn không thể bỏ. Nếu bạn nào quan tâm đến Sri Lanka sẽ biết một trong những đặc trưng của miền biển phía nam đất nước này, cũng đặc trưng cho cả Sri Lanka, và được lên trang bìa của LP 2009,.. là hình ảnh những ngư dân “leo cột câu cá” – họ câu cá trên những chiếc cột đóng hơi xa bờ một chút, hơi chơi vơi giữa biển, trên những cây cột gỗ được truyền từ đời này qua đời khác… nên tôi nhất định phải tìm được cảnh đó để ngó nghiêng và chụp hình.

Sáng hôm đó cầm cuốn LP ra đường đứng đón xe, chỉ vào bìa cuốn LP hỏi bà dì cùng đứng chờ xe, vui tính, thông thạo tiếng Anh và nhiều chuyện khác nữa (!) rằng con muốn đi đến điểm có mấy ngư dân leo cột câu cá như vầy thì đi đâu. Không cần nghĩ suy, dì hai trả lời chắc nịch “Mirissa”, dù theo LP là thường những ngư dân ở vùng biển Koggala mới hay câu cá kiểu đó. Nên tôi báo với chú em phụ xe là tôi muốn đi Mirissa thay vì Koggala.


Tây đầm đu cột gỗ để câu cá ở Koggala!

Sở dĩ tôi đổi ý ngay như vậy vì tôi cũng có đọc LP về Mirissa, một điểm đến được cho là “Unawatuna của 20 năm về trước” vì sự hoang sơ chưa bị du lịch hóa của nó. Nên tôi đi Mirissa. Nên khi chạy xe ngang qua Koggala, thấy những chiếc cọc gỗ giữa biển, những người ngư dân đang câu cá tôi cũng mặc kệ, quyết định là cứ đi Mirissa rồi quay lại Koggala sau. Ngay buổi chiều đó, tôi mới biết quyết định này của tôi là cực kỳ đúng đắn – dù ở Mirissa không hề có chiếc cọc nào, cũng như không có cảnh những ngư dân câu leo cột câu cá nào hết.


Những cây cột gỗ vắng bóng những chủ nhân thật sự của chúng – hẹn mai hén!

Vì là rằng, trên con đường đến Mirissa khi quay về bằng cách vừa nhảy lên nhảy xuống bus, vừa đi bộ… tôi được ngó nghiêng, chiêm ngưỡng nhiều bãi biển hoang sơ hay dù đã thương mại hóa nhưng vẫn tuyệt đẹp của vùng biển Nam Sri Lanka. Vì là rằng dù không có chiếc cọc gỗ nào ở Mirissa nhưng tôi “phát hiện” ra trên đường đi đây đó rải rác những chiếc cọc gỗ ở những vùng biển khác hứa hẹn những khung hình đẹp. Vì là rằng khi tôi quay lại Koggala, nơi tôi thấy những ngư dân đang leo cột gỗ câu cá mới hay nơi đây bây giờ là câu cá trình diễn, trả tiền họ mới leo cột câu cá, trả tiền họ mới cho chụp hình, và bạn cũng có thể nhờ họ cõng ra (để khỏi ướt) cây cột để leo lên đó ngồi câu cá, để người khác chụp hình bạn, rồi bạn đem về nhà khoe với mọi người về trải nghiệm thú vị đó (!?) – dĩ nhiên là bạn cũng phải trả tiền. Vì là rằng dù đã có nhóm khách khác trả tiền để họ trình diễn, bạn cũng không được phép chụp ké mà vẫn phải trả tiền… nói chung là có rất nhiều thứ “vì là rằng”…

Thế nên tôi hân hoan phơi phới dù tôi không chụp được hình đẹp về cảnh đó, dù rằng tôi cũng chụp được hình không phải trả tiền, dù những tấm hình đó tôi phải lượn qua uốn lại, thồi lên thụp xuống bao lần mới tránh được những ông tây béo tốt, bà đầm hở hang váy áo phất phơ trên cột.. lọt vào ống kính.


Vùng biển vẫn còn là làng chài nguyên sơ ở Mirissa.


Vùng biển ở Weligama. Ở hòn đảo nhỏ nhỏ đó, mà khi triều xuống lội bộ ra được, có khách sạn giá phòng rẻ nhất là 1.000$.


Một bãi biển ngả nghiêng bóng dừa gần Koggala.


Một bãi biển hoang sơ gần Koggala, lũ muống biển vẫn xanh mướt mượt mà dưới nắng cháy và tôi rất thích màu xanh của trời của đất của biển giao hòa.


Và một hoàng hôn biển xanh cháy đỏ lửa mặt trời ở Unawatuna

Và ngày mai, hay ngày mốt, hay ngày kia… tôi sẽ quay lại con đường biển đẹp kia để có thể có những tấm hình đẹp tự nhiên mà lòng không phải vấn vương chút nào hết… Tôi hứa!

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...