fbpx

Những cuộc chia tay mắt “ngân ngấn” nước

0 63

(Phuot.vn) Buổi chiều chúng tôi lên đảo Đá Nam. Một đảo chìm cách Song Tử Tây khoảng 1 giờ tầu chạy. So với đảo nổi thì đảo chìm vô cùng khó khăn, chỉ là một phần đất nhỏ nhô lên giữa biển, đủ để xây một lô cốt 3 tầng bên trong vừa là bếp, phòng ở, hội trường và công sự. Rau xanh được trồng ở tất cả những nơi có thể và rất còi cọc, thế nhưng các anh vẫn nuôi được một đàn lợn, buổi trưa chúng thờ phì phì và nằm tránh nắng dưới chiếc xuồng CQ.


Rau xanh trên đảo Đá Nam

Anh em chiến sỹ trên đảo luôn ngóng đoàn văn công. Các anh luôn miệng hỏi đoàn văn công ra chưa, đi xuồng thứ mấy? Bài hát đầu tiên các bạn Đoàn văn công xung kích thuộc Đoàn chèo tỉnh Hưng Yên hát là bài Lính đảo chờ mưa. Thật ngạc nhiên vừa cất tiếng hát, cơn mưa ầm ầm kéo đến, gió mát rượi, mây đen mịt mù. Mắt chúng tôi nhòa nước và rồi tất cả cùng hòa nhịp theo những bài hát, không còn biết ai là ca sĩ, ai là khán giả.


Buổi biểu diễn văn nghệ dã chiến của đoàn chèo Hưng Yên.

Mưa trên biển ào đến rồi ào đi, dù lưu luyến dùng giằng mãi rồi mưa cũng tạnh, chúng tôi phải quay về tầu để tiếp tục cuộc hành trình. Tôi nấn ná để lên chuyến cano cuối cùng, chẳng biết nói gì chỉ bắt tay các anh thật chặt. Cano đi khuất rồi mà các anh em chiến sỹ vẫn đứng vẫy tay mãi làm nước mắt lại rưng rưng.


Chia tay trên đảo Song Tử Tây

Cũng như mưa trên biển, các đoàn ra thăm đảo cũng ào đến rồi ào đi, lô xô vài lời hỏi thăm, vài gói quà tưởng thế là đem đến niềm vui, tưởng thế là quan tâm, là đủ để động viên các anh yên tâm công tác. Nhưng tôi nghĩ, cái để lại sau chuyến thăm là nỗi nhớ đất liền, là nỗi cô đơn giữa nơi mênh mông chỉ có trời và biển.

Chủ trương Việt Nam là quốc gia biển, hướng đến một nền kinh tế biển là chủ trương đúng. Việt Nam đã và đang đầu tư rất nhiều cho những cảng biển, công nghiệp đóng tầu, hàng hải và quân sự. Theo lời kể của các anh cán bộ sống lâu năm trên đảo, cuộc sống trên đảo giờ đã được cải thiện rất nhiều so với những năm trước , trên các đảo có cả sóng điện thoại Viettel nên khoảng cách giữa đảo và đất liền, giữa cán bộ chiến sỹ công tác trên đảo và gia đình đã gần hơn. Nhưng tôi vẫn thấy, giá như những thất thoát đổ vào Vinashin, Vinaline và những cái gì gì ở đâu đó nữa được đầu tư đúng chỗ cho những đảo chìm, đảo nổi, để Trường Sa gần với đất liền hơn nữa, để những chiếc tầu biển đang là đống sắt vụn nằm ở đâu đó trở thành tầu hải quân, để những bớt đi nữa những khó khăn, gian khổ của những người lính nơi đầu sóng đầu gió.


Cột mốc chủ quyền của chính quyền Việt Nam CH.

Còn nữa, trên đảo Song Tử Tây, tôi nhìn thấy cột mốc chủ quyền của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa dựng từ năm 1955, nằm lửng lơ, chơ vơ giữa vườn rau của trạm khí tượng. Chúng ta vinh danh hải đội Hoàng Sa ngày trước có công đưa những cột mốc ra khẳng định chủ quyền Việt Nam trên những hòn đảo thuộc hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, thì nên chăng cũng cần ghi nhận những đóng góp nhất định của chính quyền Việt Nam Công Hòa trong nỗ lực khẳng định chủ quyền Việt Nam trên biển. Đừng ghẻ lạnh cột mốc chủ quyền nằm chơ vơ giữa mưa nắng Trường Sa.

Ngày thứ 5

Đi trên tầu, lên đảo… hầu như các đoàn văn công và các thành viên trong đoàn đều hát: “Không xa đâu Trường Sa ơi…” hát thế thôi, nhưng Trường Sa xa lắm. Xa đất liền, xa tình cảm gia đình bè bạn, người yêu. Đảo còn thiếu nhiều những phương tiện thông tin như tivi, điện thoại, máy vi tính… xung quanh chỉ có nhiều sao trời, sóng biển, nắng, gió và những ngày giông bão.


Đảo Đá Nam

Hôm nay đoàn lên Đá Thị và Sơn Ca. Hỏi ấn tượng khi lên đảo là gì, tôi chẳng nhớ những công sự, hầm hào, những buổi họp, tặng quà… tôi chỉ nhớ những câu chuyện với chiến sỹ và đặc biệt là giây phút chia tay. Tôi cứ nấn ná để lên tầu bằng chuyến cano cuối cùng, để được là những người cuối cùng chia tay anh em chiến sỹ trên đảo. Có những cậu chiến sỹ, trẻ lắm, hỏi em bao nhiêu tuổi, em trả lời 19. Chắc cậu bé cũng giống tôi tuổi 19, nghĩ mình lớn lắm, nghĩ mình đủ rắn rỏi can trường, lính Trường Sa cơ mà, nhưng các em còn trẻ lắm, tôi biết. Nhưng tuổi 19 các em hơn tôi rất nhiều. Tuổi 19 đáng sống, tuổi 19 em đang sống những ước mơ của tôi, ước mơ mà tôi đã quên, ước mơ mà tôi không dám sống.


Trên đảo Sơn Ca

Vài câu chuyện làm quen, vài lời nhận đồng hương, vài lời động viên thăm hỏi, vài câu chuyện vô thưởng vô phạt, thế mà cậu bé vụt chạy vào một góc, hí húi đào lên một con ốc gai. Như một báu vật – cậu kể muốn có được vỏ ốc gai đẹp như thế, cậu phải chôn xuống đào lên vài lần để làm sạch hết phần thân ốc, rồi rửa, rồi mài cho hết phần hà bám mới lộ ra phần vỏ ốc đẹp đẽ này – cậu tặng cho một bạn trong đoàn, đấy là tấm lòng của đảo gửi tặng đất liền. Chúng tôi một lũ tay không lên đảo. Chẳng có gì tặng lại, áy náy mà cũng chỉ biết bắt tay thật chặt để cảm ơn.


Biểu diễn văn nghệ trên đảo Sơn Ca

Những cái vẫy tay tiễn đoàn cuối cùng bao giờ cũng lưu luyến. Kể cả khi đoàn thuyền gần khuất sau chỗ ngoặt, quay lại vẫn thấy anh em nấn ná vẫy tay theo thuyền.

Tôi luôn sợ những cuộc chia tay, nhưng giờ tôi sợ nhất là chia tay những chiến sỹ quần đảo Trường Sa. Anh Võ cụm trưởng cụm chiến đấu trên đảo Sơn Ca bắt tay tôi thật chặt và đọc câu thơ:

Tôi với anh đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau…

Không biết đáp lại thế nào, tôi đành mượn một chữ duyên. Phải có duyên mới gặp được nhau giữa biển khơi mịt mùng này và mong anh em còn duyên để có dịp gặp nhau trong đất liền, gặp nhau đâu đó trên đường đời. Anh chúc chúng tôi khỏe để hoàn thành chuyến công tác. Tôi cũng chỉ biết chúc lại anh khỏe để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Nhìn trong mắt anh tôi thấy có một nỗi niềm rất khó tả, một nỗi niềm giống như anh Thập trưởng trạm hải đăng trên đảo Song Tử tây, một chút buồn, một chút mặc cảm, một chút tự hào, trách nhiệm, một chút nỗi nhớ nhà, gia đình ở đất liền… và trên tất cả tôi thấy một nỗi cô đơn, không thể chia sẻ hết những tâm sự đang chồng chất trong lòng.

Giữa biển khơi cuộc chia tay nào mắt cũng ngân ngấn nước.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...