fbpx

Những câu chuyện từ Háng Đề Chơ

0 65

Chúng tôi đã đi, đã trở về với một chút thương tích trên người…Nhưng dường như đường đi quá dài và gian nan để đi và hiểu hết tâm hồn của những con người. Trên đường về, tôi nghĩ về toàn bộ những chuyện đã xảy ra tôi được chứng kiến, tôi được nghe kể…Và đường về dường như dài và lạnh hơn cái lạnh vốn đã cắt da cắt thịt, cái lạnh đủ để ngấm đến tận xương tủy sau khi xuyên qua sáu lớp quần áo ấm.

Có thể hoa anh túc, loài hoa đẹp lunh linh giữa sương rừng và ấn chưa sức mạnh ma quái, vẫn lẩn khuất nơi núi rừng âm u, xa xôi tới mức khó với bàn tay văn minh đến đó, vẫn đang gặm nhấm tâm hồn của một số người nơi đây, reo rắc vào đó những điều tối tăm và làm cho trái tim họ lạnh giá.

Nhưng ở cái nơi chúng tôi phải mất tới 9h đồng hồ cho quãng đường 30km vào ngày mưa, nơi lạnh giá và xa xôi ấy, chúng tôi vẫn tìm được một chút hy vọng, một chút niềm tin giúp chúng tôi mạnh mẽ hơn trong những việc làm sau này của mình khi một cậu bé lớp 9 đã từ chối nhận chiếc áo rét vì cậu ấy nói: “Để cho các em bé hơn!”

Tương lai nào cho những đứa bé?

Chuyến đi này dành tặng cho con gái tôi, tôi hy vọng một ngày nào đó, chúng sẽ hiểu và thông cảm cho tôi lúc tôi vắng nhà, dù tôi muốn luôn ở cạnh chúng và đưa chúng đi khắp nơi. Tôi nhớ lúc tôi chuẩn bị xuất phát từ nhà, con gái tôi bắt đầu phụng phịu như mọi lần:

Một ngày, tôi lang thang trên FB và tình cờ xem được hình ảnh này cùng những lời bình luận…

“Một số người bỏ vài chục ngàn để ăn một bữa cơm, một số khác bỏ vài trăm ngàn để ăn tiệm, số ít khác nữa có thể bỏ vài triệu, chục triệu để ăn ở một nhà hàng sang trọng…..chẳng ai quan tâm rằng có người, bữa ăn của họ chỉ là đồ thừa từ một bữa ăn khác đáng vài ngàn đồng để sống qua ngày. Họ ăn cho qua cơn đói để dành đồng tiền lẻ kia cho con cái họ học hành, hay cho con cái họ có một bữa ăn đàng hoàng hơn họ.

Sống trên đời, tùy mỗi số phận mà sinh ra hoàn cảnh và điều kiện khác nhau. Nhưng một lần, hãy nhìn lại để thấy rằng đôi khi những con vật nuôi còn may mắn hơn cả đồng loại của chúng ta. Hãy sống biết khiêm tốn, và sử dụng cái mình có một cách ý nghĩa. Để tiêu xài một thứ gì đó rất dễ, nhưng để bỏ một vài đồng bạc dành cho những người kém may mắn đôi khi lại là rất khó…..Không phải bạn ích kỉ, nhưng chỉ là bạn không ở hoàn cảnh của họ để biết đc rằng với họ cuộc sống này khó khăn đến thế nào, chỉ để sinh tồn.

Một số người tiêu những đồng tiền mà họ ko thật sự làm ra, vào những thứ mà họ ko thật sự cần thiết, chỉ để gây ấn tượng với những người chẳng có ý nghĩa gì với họ hết. Có khi nào bạn tự hỏi và trả lời câu hỏi này chưa ?”

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...