fbpx

Một lần đến Philippines

0 77

Tôi ngồi trong một quán bia cũ kỹ, tuyềnh toàng dọc theo đại lộ Roxas, hướng ra vịnh Manila. Tôi gọi một chai Red Horse, giống như hàng chục chai bia xếp ngả ngớn trên chiếc bàn tròn trịa bên cạnh với những người đàn ông luống tuổi đang ồn ào cười nói với nhau. Không khác Việt Nam là mấy, chỉ khác tôi đang ở cách Việt Nam hàng nghìn hải lý

Những ngụm bia tràn vào cổ, mát lạnh và đọng lại một cảm giác dịu ngọt. Gió từ vịnh Manila thổi ào ạt, xoa dịu cái nóng ngột ngạt của một ngày cuối tháng giêng. Sao mà giống Sài Gòn quá. Ngay từ khi bước chân ra cửa máy bay, tôi đã cảm thấy vừa gần vừa xa. Cái oi bức này là của Sài Gòn, những khuôn mặt nâu bóng cũng giống Sài Gòn. Sài Gòn chỉ không có jeepney và tricycle, không có cảnh sát bảo vệ súng giắt bên hông nhiều như quân Nguyên Mông thế này.

Rõ là tôi có nhớ nhà, nhưng chỉ một chốc mà thôi ….

Tôi ngả người lên chiếc ghế nhựa còm cõi, lặng ngắm từng hàng taxi hối hả đưa đón khách, lặng ngắm hang dừa vi vu trong gió, ngắm những chùm đèn đường đứng một cách chỉn chu, thẳng thớm và đều tăm tắp dọc đại lộ. Sao trên đời mọi thứ cứ phải theo trật tự? Tôi thích sự lộn xộn và bất ngờ, như cuộc sống vốn dĩ vậy. Và tôi thấy mình nực cười khi dành khá nhiều thời gian lên một kịch bản hoàn chỉnh cho chuyến đi. Như cái sự thư giãn tuyệt vời với bia ngọt và ngắm tàu dừa bay này đâu có trong kế hoạch, đáng ra giờ này chúng tôi đang phải ở China Town. Thế nhưng, nó làm tôi cảm thấy thích thú hơn cả một ngày trời cuốc bộ tại Rizal park và trong bức tường thành nổi tiếng Intramuros.

Và tôi ngồi nghĩ. Tại sao tôi cứ nhất nhất phải nghe theo sách. Tôi không phủ nhận Lonely Planet là một cuốn sách hữu ích, hay bất cứ website chỉ dẫn du lịch nào cũng đều có những giá trị riêng của nó. Nhưng khi tôi nhìn lại, tôi thấy tôi loạt xoạt lật sách ra, à “SIGHTS”, à “ABC”, “DEF”, thành cổ nhất định phải xem, nhà thờ cổ là không thề bỏ qua, công viên này rất nổi tiếng. Và tôi bay đến Manila, vội vã đi những ABC, DEF, những must-see, để rồi xế chiều trở về đầy mệt mỏi. Tôi cảm thấy không khớp, những cái “must” của sách không phải là những cái “must” đối với tôi. Tôi mới chỉ loanh quanh Malate và nháo nhào Makati, còn những Caloocan, Quezon, Pasig…làm nên một Manila rộng lớn?

Sáng nay, tôi đã đi qua những trang lịch sử, quá khứ của Manila và Philippines, nhưng tôi đã bỏ sót hiện tại. Tôi đã ngây thơ khi nghĩ rằng Manila chỉ đáng xem chừng ấy thứ với chừng ấy thời gian. Không hẳn là cái gì đặc biệt hơn, nhưng nếu tôi có thêm thời gian ở Manila, tôi sẽ nhảy đại lên 1 chiếc jeepney đầy màu sắc, mặc sức để nó dẫn tôi đến một địa điểm lạ lẫm và náo nhiệt nào đó, nhảy xuống và tản bước khám phá.

Rồi, tôi có nghể ngồi hai tiếng ngắm anh chàng kia, tóc xoăn xoăn, đội chiếc mũ xỉn màu, bộ quần áo vải thô sờn bạc đang chăm chút và tỉ mỉ phun sơn lên chiếc jeepney của mình

Tôi có thể ngồi trong một quán cóc vỉa hè, trông ra mặt đường lổn ngổn rác, trong tiếng nhạc rap xập xình. Tôi có thể nhìn thấy người đàn ông úp tờ báo lên mặt ngủ ngon lành trong chiếc tricycle bé xíu.

Tôi có thể ngồi ngắm những đứa trẻ con, đen bóng và bẩn thỉu, hẳn nhiên cha mẹ chúng nghèo, chơi đùa vô tư lự trên vỉa hè, bên miệng cống và cười tiếng cười trẻ con như bất cứ đứa trẻ nào; những đứa lớn hơn thì chơi bóng rổ ngay trên đường phố

Tôi có thể ngồi ngắm khói bốc lên trên những quả trứng vịt lộn được xếp đều tăm tắp trong cái thúng kia

Đại loại tôi có thể, và thú thật là cũng thích làm một kẻ lười biếng nhìn cuộc sống như thế. Tôi thích chạm đến những khoảnh khắc mà đối với mỗi chuyến đi nó là duy nhất. Nhà thờ cổ, phố cổ, hay gì đi nữa, những thứ tương đối bất biến đó, tôi thú thật nó không mang lại nhiều cảm xúc cho tôi.

Hãy nhìn cách hai người đàn ông kia đang khư khư ôm trong tay hai chú gà chọi của mình như ôm một tài sản quý giá. Nắng xiên xiên chiếu lên những chiếc lông mượt mà óng ả màu đồng nơi ức gà, và khuôn mặt người đàn ông dù sạm đen nhưng vẫn ánh lên niềm hân hoan nhỏ bé nào đó. Tiếng rì rầm nói chuyện của họ tan vào những âm thanh hỗn loạn của một buổi sáng náo nhiệt nơi đây. Đại loại là thế.

Manila (ảnh sưu tầm)

Đó cũng là một phần của Manila. Không phải chỉ là những toà nhà cao tầng sang trọng tại Makati, không phải những nhân viên an ninh mặt lạnh, không phải những quầy bar gái đứng uốn éo hàng đêm dọc đường Andriatico và Roxas; không phải chỉ có jeepney và tricycle. Tôi tin rằng Manila là hiện thân của tất cả những gì người ta muốn tìm hiểu về cuộc sống của người dân Philippines trên gần 2000 hòn đảo rải rác này.

Tôi biết tôi còn bỏ sót nhiều thứ nữa ở Manila. Nhưng ngay cả khi tôi nhận ra tôi không hài lòng lắm với những cái trong chương trình những ngày tiếp theo, tôi vẫn tặc lưỡi theo nó. Có thể tôi là kẻ hèn nhát, có thể tôi không có nhiều thời gian và những người bạn đồng hành đều muốn chạy sô được nhiều nhất có thể, bởi có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ quay lại Philippines nữa. Nhưng tôi biết là tôi sẽ quay lại. Và tôi sẽ make it my own way, không guide book, có thể không cả bạn đồng hành nữa. Hãy thử xem mọi thứ sẽ xô tới đâu….

Dù không có nhiều hình ảnh minh họa, nhưng bạn sẽ nhận được những chia sẻ thú vị từ tác giả Rosy trong link nguồn dưới đây.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...