fbpx

Miền Tây mùa nước nổi

0 56

Hắn lặng lẽ vác ba lô, khóa cửa, rời căn phòng trọ, hắn đi tìm giấc mơ đã ấp ủ từ lâu, con nước nổi miền Tây. Hai năm trước vì nhiều lí do hắn đã không đến được. Số là hắn đã đi tuần trước với Quỷ Cốc Tử nhưng do vướng chuyện nên phải đến cuối tuần rồi mới đi được.

Lại một lần nữa hắn đơn độc suốt hành trình. Trong hành trình hắn gặp rất nhiều câu hỏi đại loại như: “Sao mày đi có một mình vậy?” “Mày không có bạn à?” “ Mày sống sao mà không ai thèm chơi với mày vậy?”

Thực chất là không phải như thế, bằng hữu hắn nhiều vô kể, còn việc bằng hữu hắn nghĩ sao về hắn thì hắn cũng không rành lắm! Hắn vốn không phải là người của đám đông, hắn không thích sự ồn ào, mặc khác hắn là kẻ thích chụp ảnh nên trên đường đi chắc chắn hắn sẽ phải dừng xe rất nhiều lần nếu như vậy sẽ ảnh hưởng đến cả đoàn, hắn sợ nhất vụ đó. Hơn nữa hắn ưa thích mạo hiểm, thường chọn những con đường khó, hắn tuỳnh toàn quen rồi, ăn gì cũng được, bạ đâu ngủ đó, vì thế việc đi lại sẽ rất cực vậy tại sao hắn lại kéo người khác vào chịu cực chung với hắn? Như vậy là ích kỉ.

Từ những suy nghĩ đó hắn thường quyết định đi một mình, đã kinh qua nhiều lần cho hắn thấy, đi một mình cũng có cái thú của nó. Hắn nghiên cứu bản đồ đường đi nước bước đã 2 tuần nay, hắn không có GPS điện thoại cũng không có GPRS hay 3G gì sất, hắn chỉ vẻ lại đường đi và in ảnh chụp từ Google map và đánh dấu những vị trí hắn dự định đến. Hắn vẫn thường làm vậy. Nhưng phần lớn trong hành trình hắn thường hỏi trực tiếp những người mà hắn gặp trên đường điều này phụ thuộc vào cái miệng của hắn.

Con nước năm nay lớn lắm, nhiều huyện bị chia cắt đường ngập đê vỡ, hắn cũng lo lắm chứ! Nhưng năm nay con nước đẹp nhất trong mấy năm gần đây, không đi kể cũng phí.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong còn thiếu đúng cái lều, lều của hắn người khác đang giữ nhưng người ấy đang ngoài Bắc nên hắn đành bó tay, hắn gọi điện cho chị Pa Minh Mio xem còn cái lều nào khác không cho hắn mượn tạm ít bữa, Mio hứa sẽ cho hắn mượn 1 cái lều nhưng mà là lều 4, hắn tặc lưỡi hắn đi có một mình vác theo lều 4 thì trống trải lắm, hắn sẽ bị buồn, nhưng biết sao giờ mình đi mượn của người ta có là phúc lắm rồi không nên đòi hỏi. Trước giờ đi hắn điện thoại cho Mio để qua lấy lều. Bỗng hắn sực nhớ ra võng, ừ nhỉ sao hắn không hỏi mượn võng, võng sẽ cơ động hơn, gọn hơn, nhẹ hơn vậy là hắn hỏi Mio có võng không cho hắn mượn. Đúng như mong ước của hắn Mio cho hứa cho hắn mượn 1 cái võng mùng.

Đường đi đã vẽ sẵn, hắn sẽ đến Mộc Hóa trước hắn đi bằng đường QL1A rồi rẻ vào QL62 lên thẳng Mộc Hóa nhưng hành trình của hắn mới bắt đầu đã phải quay 360 độ. Nhà Mio ở TL10 nếu qua đó lấy võng mà đi hành trình như dự tính sẽ rất ngược và xa, Mio chỉ hắn 1 con đường khác đi Tỉnh Lộ 10 đến thị trấn Đức Hòa rồi rẽ vào N2 chạy thẳng xuống Thạnh Hóa. Vậy là hắn sẽ đi theo đường Mio chỉ.

Và hành trình bắt đầu

Hắn đi TL10, TL10 nhiều đoạn đang thi công bụi bay tít mùa khơi những cũng may TL10 ngắn nên không mất nhiều thời gian, chỉ sau gân 20 phút hắn đã đến thị trấn Đức Hòa, Đang lúc rẻ vào đường N2 thì kính mát của hắn rớt ra khỏi túi và vỡ vụn, hắn không tiếc cái kính hắn mua nó cũng chỉ có 25k, hàng rởm nhưng mà nếu không có kính chạy đường dài sẽ đau mắt lắm! Mới khởi đầu đã gặp chuyện xui xẻo.
Đường N2 rất đẹp nối tt Đức Hòa và tt Thạnh Hóa hai bên đường rất vắn chỉ bạt ngàn những rừng tràm và ruộng

ảnh chụp tượng đấu tranh ở tt Đức Hòa

tt. Thạnh Hóa

Từ Đức Hòa đi Thạnh Hóa cũng ngót gần 47km. Đường vắng thênh thang mình hắn chạy cảnh vật hai bên đường rất đẹp, nhưng hắn chạy tối đa cũng chỉ 60km/h không nhanh hơn vì hắn không có kính. Nhiều lúc mãi mê với cảnh vật hai bên đường hắn suýt đâm phải cột tiêu. Điều quan trọng trong lúc chạy xe là không được mất tập trung, dù đường vắng vẫn có thể xảy ra chuyện đáng tiếc, hắn luôn nhắc nhở mình như vậy.

Đến Thạnh Hóa cảnh sông nước đã rõ ràng hơn, Thạnh Hóa có con sông chảy ngang qua thị trấn rất đẹp, những chiếc giỏ lãi lao vùn vụt trong nước vận chuyển người và hàng hóa. Hắn muốn dừng chân ở Thạnh Hóa lâu hơn chút nữa nhưng không được, thời gian hắn hạn hẹp quá! Rời Thạnh Hóa đầy nuối tiếc chỉ với tấm hình duy nhất hắn hứa tương lai còn dài, một ngày nào đó hắn sẽ quay lại nơi này và chụp choẹt nhiều hơn.

Rời Thạnh Hóa hắn trực chỉ QL62 đi Mộc Hóa đoạn đường cũng ngót gần 36km. QL62 đoạn đi Mộc Hóa rất đẹp bên đường bên sông, cảnh dân sống ở vùng lũ cũng được thể hiện rõ.

Đang trên đường hắn gặp một nhóm người quây lại mấy cái bao, hắn vụt qua nhưng trong bụng vẫn rất tò mò nên quay lại và lần đầu tiên trong đời hắn chứng kiến cảnh người ta mua bán trăng.

Từng con trăng lớn được bỏ trong bao. Trăng này người ta mua để về đẻ lấy trăng con, nuôi lớn làm thịt bán và lấy mỡ trăng làm thuốc.

Mộc Hóa là huyện thuộc Long An cũng là huyện nằm trong vùng lũ của tỉnh này. Càng tiến gần về Mộc Hóa cảnh nước nổi lại càng hiện rõ hơn. Cảm nhận đầu tiên của hắn là nước, nước nhiều lắm chảy lai láng đâu đâu cũng thấy nước, nhà hai bên đường phần lớn đều bị ngập. Hắn cảm thấy vùng này còn nghèo quá! Nhà cửa toàn là nhà tranh vách tranh, khác hẳn với quê của hắn đi đâu cũng thấy nhà xây kiên cố.

Những căn nhà bị nước tràn vào. Hắn vẫn thường xem các bản tin thời sự nhưng mộ thị mới biết, nước lên láng khắp nơi những căn nhà dường như quá bé nhỏ.

Tuy bị ngập nhưng người dân vẫn sống trong những căn nhà nhỏ kia, chung với lũ, những người phụ nữ vẫn ngồi thóp thỏm trong ngôi nhà. Nếu nước chảy siết hơn thì không biết điều gì sẽ xảy ra….

Mời bạn theo dòng hồi ức miền tay của tác giả darkdeath bằng cách bấm vào link nguồn dưới đây.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...