fbpx

Miền cao vài chỗ dừng chân

0 94

Khi nào là lúc dừng chân lại giữa đường nhỉ ?

Có thể là một nơi phong cảnh đẹp quá, không dừng lại không được. Dừng lại, ngắm nhìn, và, như một thứ phản xạ không thể thiếu, cũng là một nỗi khổ sở nhọc nhằn của những người đi chơi, là lấy máy ảnh ra chụp;

Có thể là bỗng gặp một điều gì đó thú vị quá, hay quá, nhất định phải dừng lại xem, chụp ảnh cho bằng được; như là một đám cưới vùng cao, một ông chồng say ngủ vật bên đường với cô vợ lặng lẽ ngồi trông ngựa, có thể là đứa trẻ hồn nhiên, cụ già khắc khổ bên đường;

Có thể là lúc sau nhiều con dốc lên cao, đã thấy người và xe thấm mệt, muốn ngồi lại một lúc cho cả ba – xế, ôm, xe – được giãn gân cốt đôi chút, hoặc nằm bên đường đánh một giấc ngon lành;

Có thể là đã đến giờ ăn rồi, và chúng ta mang những gì đã mua ra đánh chén, cho đã đời cảm giác no nê cả bụng và mắt, và tai;

Có thể là một bãi đất bằng phẳng rất thích hợp cho việc ngồi nhâm nhi café hàn huyên tâm sự hay nói xấu nhau một cách thích thú;

Có thể là bỗng nhận ra rằng chỉ có mình mình đang đi trước, bạn đồng hành lùi lại khá xa phía sau, nên cần dừng lại chờ đợi, để đi cùng nhau, để lại có cơ hội nói xấu người khác;

Có thể là lúc một xe nào bỗng nhiên giở chứng, lăn quay ra thủng săm, hết xăng,…, khiến cả đám lại lay hoay hí húi, dừng chân, nghỉ mà không nghỉ;

Có thể một người phát hiện đã để rơi, để quên gì đó cần quay lại, thế nên những người khác thoải mái rong chơi;

So với nhiều bạn bây giờ, tôi không phải người đi nhiều.

So với cách đây vài năm, cảm xúc và khả năng viết lách, chia sẻ giảm đi nhiều.

Nhưng cũng sợ mình sẽ quên mất, hoặc phí hoài một vài chỗ dừng chân.

Nên viết mấy dòng, mấy bức ảnh. Cũng là chia sẻ.

Sẽ không theo cung đường cụ thể nào cả, mà tản mạn, mỗi nơi, mỗi chuyến, gần có, xa có, mới có, cũ có. Lúc nào còn nhớ ra thì còn vào viết vài dòng.

1. Tôi thường hay trèo lên chỗ cao cao để chụp ảnh bạn đồng hành mỗi khi dừng chân. Tôi không chụp từng người đẹp được, máy ảnh cũng chỉ là P&S, nên không đua đòi làm gì.

Nhưng tự tôi lại thấy nhẹ nhàng mỗi khi muốn chụp cái gì đó. Dừng lại, nâng lên, chụp, rồi lại đi.

Bạn bè tôi, đồng hành, trong ảnh, cũng chỉ là một phần của con đường còn dài, sẽ dài trước mặt và đã dài ở sau lưng.

2. Những cây sa mộc bên đường, không lẻ loi mà cũng chẳng quây quần đông đúc. Đứng đó giữa bao la, nhìn xuống thung lũng mênh mang.

Nhớ bài thơ của Doanh Điền sứ xưa kia

“Kiếp sau xin chớ làm người
“Làm cây thông đứng giữa trời mà reo…

3. À, có cái này, không phải dừng chân, mà là đi giữa mùa xuân

Đường mà cứ thế này, thì chắc lũ này lên tiên hết mất !!!

3. Dừng chân, cũng có thể do phía trước là thế này

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...