fbpx

Lanyu – Đảo hoa lan

0 96

Lanyu (đảo hoa Lan, hay orchid island) là hòn đảo xa nhất về phía Đông của Đài Loan, cũng là hòn đảo đẹp nhất ở đất nước này mà tôi đã từng qua. Ra đảo có thể bay (mất 1 tiếng từ Kao hùng), hoặc đi tàu ở Đài Đông (Taitung), mất khoảng 4 tiếng.

Chuyến đi ấy, cũng khởi hành vào 1 ngày mưa như hôm nay. Tôi mang trong mình những nỗi buồn như đông cứng. Vốn là người “sính” thời tiết, bình thường tôi sẽ không đi khi tiết trời u ám như ngày hôm ấy, nhưng ngồi nhà sẽ làm tôi vỡ tan thành từng mảnh trong sự u uất chực bóp nghẹt lấy tim…

Cậu bạn đến đón tôi từ sáng sớm. Giấu đôi mắt thâm quầng và sưng mọng dưới cái mũ lưỡi trai, tôi cố nặn ra nụ cười đón nó. “My camouflage girl” – nó chào tôi rồi vui vẻ giúp tôi sắp đồ lên con ngựa sắt sẽ chở chúng tôi đi ngày hôm đó.

Chiếc xe phóng vút qua những tòa nhà cao ốc, rồi chỉ một chốc thôi, tôi đã thấy mình đang đi trên con đường ven biển. Gió biển lành lạnh xộc vào mũi, tôi thấy mắt mình đột nhiên cay xè. Sao đi rồi mà nỗi buồn vẫn không ở lại.

“Mày có lạnh không?” bàn tay nó nắm lấy tay tôi, rồi đút vào túi áo – “trong này ấm hơn”.

Chúng tôi dừng lại nghỉ chân tại 1 bãi biển. Trời đã ngừng mưa, nhưng biển vẫn đục ngầu cuộn sóng. Tôi lang thang một mình dọc bờ biển, nhìn vu vơ vào bãi sỏi, vô định. Thằng bạn bước lại gần tôi, hỏi rằng mày có chuyện gì không vui phải không? Có muốn nói ra không? Tôi trấn an nó bảo không có gì đâu, đừng bận tâm…

Chúng tôi yên lặng đi dạo cùng nhau một quãng dài. Nó đột nhiên gọi tôi:
– Rose, got smth for ya

Tôi quay lại, thấy nó chìa ra 1 hòn sỏi:
– Nice, what for?
– Nothing special, just hold it in your hand. Dip all your sadness into it, then I’ll help you throw it away to the ocean. Let it stay there okay?
– Okay, tôi cười và làm theo lời nó nói.
– Feel better? You know in a game … what comes first? Not “Start” or “Begin”, but “Choose your destiny”. Life is what and how you make it. Choose what make you happy, okay?
– Thanks

Chúng tôi tiếp tục lên đường. Đến bến cảng, cho xe lên tàu và dập dềnh 4 tiếng trc khi bước chân lên Lanyu. Trời vẫn âm u 1 màu, biển xám xịt và gió thổi tung tóc rối. Chúng tôi phóng xe đi vòng vòng tìm chỗ dựng lều trc khi trời tối.

Tôi viết những dòng trên chỉ muốn nhắc lại một thời tôi quá đắm chìm vào trong những nỗi buồn, những thứ không đáng để tôi hành hạ bản thân đến thế. Không ai có quyền làm ta buồn, cũng như ta không có quyền bắt bản thân phải chịu đựng những điều không xứng đáng. Tôi muốn cảm ơn cậu bạn tôi, người đã chia sẻ và giúp tôi thoát ra khỏi cái mớ bòng bong hỗn độn, đã chìa tay ra khi tôi chới với, đã vẽ nên trong lòng bàn tay tôi những niềm vui và yêu thương tưởng chừng đã tắt

Cuộc sống, rốt cuộc, vẫn thật đẹp 

 

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...