fbpx

Jerusalem và bức tường than khóc

0 59

Người ta nói sau 7h thì thành cổ Jerusalem sẽ là một thành phố chết. Cũng không sai, khi các cửa hàng đều đóng cửa lúc 6h30, chỉ còn một số hàng ăn trong khu Hồi giáo là mở cửa muộn hơn. Các con phố vắng tanh vắng ngắt, lạnh và lặng. Những ánh đèn vàng chiếu xuống bậc đá loáng nước mòn vẹt. Những tấm biển hiệu treo đầy màu sắc cũng không làm con phố thêm ấm chút nào.

Chúng tôi vào một cửa hàng ăn của người Do Thái, ăn món bánh kẹp với cá. Khu Do Thái hầu như là các nhà nguyện, trường học, trung tâm văn hóa, thư viện, rất ít nhà dân, do đó càng vắng hơn. Ban ngày người Do Thái từ thành phố Jerusalem mới bên ngoài vào đây học tập làm việc, nghiên cứu, còn chiều là họ về nhà, bỏ lại cả một khu phố dài vắng.

Ăn xong, chúng tôi đi ra phía Núi Đền, ngọn đồi thiêng liêng nhất.

Và cuối cùng, từ trên triền đồi dốc phía khu Do Thái, chúng tôi đã thấy

Núi Đền là một ngọn đồi đá nằm cách đồi bên này một thung lũng hẹp, ngày nay trở thành nơi cầu nguyện của người Do Thái. Đây là nơi thiêng liêng nhất, nơi theo truyền thuyết Abraham đã hiến tế Isaac, nơi có khối đá Khởi Thủy, nơi dựng Ngôi đền Thứ Nhất và Thứ Hai, và nơi Hồi giáo tin rằng Mohammad đã lên trời. Sau chiến tranh Trung Đông 1967, một số người Do Thái cực đoan đã muốn phá hủy Giáo đường Hồi giáo, và dựng lên Ngôi đền Thứ Ba. Tin đó đã làm toàn thế giới Ả Rập nổi giận, đe dọa sẽ thánh chiến đến cùng. Đồng thời nhiều người Do Thái theo kinh văn cổ nói rằng đấng Messiah sẽ đến trong Hòa bình, và sẽ dựng đền, nhưng không phải bây giờ.

Thế là một thỏa thuận được đặt ra, người Do Thái không bước chân vào Núi Đền, và vẫn tiếp tục cầu nguyện ở bức tường phía Tây, hay Bức tường Than khóc.

Khu vực nhạy cảm này được kiểm soát gắt gao. Ai vào đây cũng phải qua trạm kiểm soát an ninh, soi kĩ các đồ mang theo. Nơi thiêng liêng đồng thời là nơi hiện diện đầy an ninh. Buồn thay.

Phần chân bức tường được chia làm đôi, phía bên phải dành cho phụ nữ, bên trái cho nam. Con đường dốc bằng gỗ bên góc phải là lối để vào Núi Đền cho du khách (người Hồi giáo vào lối khác, người Do Thái không bao giờ vào).

Bức tường lớn phía Tây của Núi Đền này như thấy hiện nay được xây từ đầu Công nguyên, dưới thời vua Herod. Tường cao ngất được xây chồng hoàn toàn bằng đá tảng, càng dưới chân đá càng to. Tuy nhiên, nền móng của tường đã có từ trước đó cả nghìn năm. Bên dưới bức tường này là hệ thống móng đá và hầm ngầm, với những tảng đá gốc chèn chặt trên núi đá.

Trong nghìn năm qua, dưới sự cai trị của La Mã, Hồi giáo, Thập tự chinh,… người Do Thái chỉ được đến đây, và họ phải cầu nguyện tại đây trong từng ấy năm, và giờ còn tiếp tục cầu nguyện. Người Do Thái trên khắp thế giới hướng về đây mỗi khi nhớ về Tổ quốc. Người ta nói rằng ở đây có một cánh cổng huyền bí, cổng Nước Mắt. Cổng này mở thẳng lên thiên đường, và chỉ mở được bằng nước mắt của những người cầu nguyện.

Có nhiều cây sống bám trên tường, mùa đông cây khô cong, nhưng khi xuân đến sẽ lại xanh tươi.

Vào khu vực này, bạn phải đội mũ che đi đỉnh đầu. Người Do Thái thì hoặc đội mũ phớt đen rộng vành, hoặc có một cái chụp nhỏ trên chóp. Như tôi đội mũ len cũng được.

Người Do Thái còn có một truyền thống nữa là viết những lời nguyện ước của mình lên giấy, rồi nhét vào kẽ của bức tường Than khóc, để gửi lên Thượng đế. Những mẩu giấy trắng rơi đầy chân tường, và trên tất cả mọi kẽ đá…

Chúng tôi qua khu kiểm soát an ninh, bước vào sân trước của bức tường. Lúc này trời tối, mưa lâm thâm ướt át và lạnh lẽo. Trước bức tường chỉ còn vài người đứng lặng lẽ. Nhưng ở góc cuối bức tường có một vòm đá rộng rãi. Đó là phần dưới của một công trình có từ nghìn năm trước, xưa kia là pháo đài – cung điện của vua Herod.

Vòm đá tạo thành một hành lang rộng đi sâu vào trong, đó là “praying hall”, nơi người Do Thái cầu nguyện không ngừng nghỉ. Do trời lạnh nên tôi đội mũ len trên đầu trùm đến tận tai. Bác N. vừa bỏ mũ ra thì một người Do Thái ra hiệu phải đội mũ lên, vì theo truyền thống Do Thái thì đội mũ mới là tôn trọng tôn giáo của họ.

Bên trong vòm đá này rất ấm, vì có hệ thống sưởi. Ở đây có hàng dãy giá sách để kinh Do Thái, người Do Thái cứ đến lấy, đọc và rồi trả lại. Hầu hết họ đều mặc áo choàng đen, đội mũ đen rộng vành, một vài người không mặc áo đen thì cũng đội mũ che chỏm đầu. Và khi cầu nguyện họ liên tục cúi đầu lên xuống, tạo thành một hình ảnh rất ấn tượng… Tiếng đọc kinh rào rào khắp nơi. Khác với các cuộc đọc kinh cầu nguyện của tôn giáo khác là đồng thanh, ở đây mạnh ai nấy đọc, như là học bài vậy. Âm thanh hòa trộn với nhau có cảm giác không tôn nghiêm, nhưng rất ấm cúng gần gũi.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...