fbpx

Jaipur – Pink City

0 115

1. Từ Agra

Pink City, chắc hẳn nhiều người sẽ nghĩ là Thành phố màu hồng, đúng nghĩa như dịch ra từ Pink City, nhưng nếu hiểu “Hồng” theo nghĩa Hồng Hà – Sông Hồng – Red River thì Pink ở đây nghĩa là đỏ, nâu đỏ,.. và cách hiểu đó có vẻ như là đúng nhất với Pink City.

Như dự định ban đầu, chúng tôi sẽ bắt chuyến tàu tối từ Agra đến Jaipur, vé tàu đã được đặt và tất cả đã sẵn sàng. Nhưng ngay hôm đầu tiên ở Agra, một tin không vui chút nào đã ập đến khi tất cả mọi người ở Agra, từ chủ khách sạn, các phòng vé, nhà ga Agra,… đều báo là mọi chuyến tàu từ Agra đến Jaipur đều bị hủy bỏ, vì một vụ bạo động lớn ở một thị trấn nằm giữa chặng đường. Đi đâu hỏi cũng được câu trả lời là “không thể”, nơi thì bảo đi bus được, người thì bảo phải đi taxi, và cẩn thận đi đường bị ném đá, mọi đường ray tàu hỏa đã bị lấp đá. Và như theo những thông tin trên báo về sự khủng bố đánh bom diễn ra, và nhìn đội ngũ bảo vệ lúc nào cũng lăm lăm súng thật ở Agra khiến tôi thêm hoang mang. Đi Jaipur hay là không đi? Liệu đến Jaipur được thì thành phố tiếp theo liệu có đi được?


Một góc Agra với Tal Mahal

Agra cách Jaipur khoảng 250km, và ở Ấn thì đi tàu một cách di chuyển tốt nhất, khôn ngoan nhất. Cùng với những rắc rối với sự lừa đảo của đám cò mồi mà tôi gặp trước đó ở Agra, ít nhất là 3 lần bị lừa, mà hơn nữa, những người lừa mình lại là những người mình tin nhất. Đó là một ông già gần 70 tuổi, một cậu thanh niên lái taxi rất nhiệt tình… tất cả đã mang lại một ấn tượng rất xấu về những ngày đầu ở Ấn Độ.

Một chuyến xe đêm được nhanh chóng quyết định, vé tàu bị vứt đi mà không hoàn được tiền. Và lại một lần bị lừa nữa khi mua vé bus. Đại lý vé nói: “xe vip nhất, tất cả là khách du lịch, không có một người Ấn nào.. Yên tâm đi.. Cứ đến đây rồi chúng tôi sẽ đưa các bạn ra xe. Nhớ đến đúng giờ”. Và giá vé cũng vip. Vâng, yên tâm, tất nhiên những người lạc quan nhất đều có quyền yên tâm. Nhưng mọi việc xảy ra lại không như vậy, đúng giờ chúng tôi đến nơi, và không ai dẫn ra bến xe cả. Người lái xe tuktuk được thể lại vòi thêm 50 rupies để chở chúng tôi ra địa điểm đón xe ngay gần đó. Lại tiền, lúc nào cũng vòi tiền, mấy ngày ở Agra mà chúng tôi đã chán ngấy. Đến nơi, tôi nháo nhác mắt tìm bến xe và cái xe vip mà chúng tôi đã mua vé. Tất cả chỉ là đám bụi mù và một đống người cuốn đầy vải quanh người ngồi la liệt ở lề đường trong cái lạnh kinh người. Bến xe là đây sao, một người đàn ông với một cái bàn ngồi bán vé ở ven đường, và rất lạnh lùng khi chúng tôi hỏi liệu đây có phải là đúng là nơi để chờ xe. Chiếc xe bus cũng tệ không kém. Nhưng đối với một backpacker người Pháp duy nhất cùng mấy đứa bọn tôi trong hơn 50 Ấn người chờ ở bến, thì đó được coi như là một cái bus tốt nhất. Đối với cậu người Pháp này, anh ta bĩu môi: “Các bạn mới chỉ ở đây vài ngày và chưa biết nhiều đâu. Tôi đã ở gần một tháng, và they try to Fool me everytime, all about money…”. Anh ta làm vài ngụm rượu trước khi bước lên chiếc bus này cùng chúng tôi với mục đích để ngủ ngay lập tức.

Theo trên vé, xe chạy 21h, đến 22h hơn thì mới thấy xe đến. Sắp xếp, chờ khách, đổi khách và đuổi một số người bị trùng vé xuống, hơn 23h thì xe mới bắt đầu lăn bánh. Chúng tôi lại lang thang không một chiếc bus và hy vọng may mắn rằng chuyến xe này sẽ không gặp vấn đề gì trên đường với vụ bạo động kể trên. Chiếc xe phải đi theo đường vòng để tránh đường cấm khá nhiều và đường thì nhỏ, xóc kinh khủng. Chiếc kính xe thì lại rung và đập liên hồi tạo ra một sự hỗn loạn trong cái bóng đêm đen kịt. Chợp mắt được một lúc, trong chiếc xe bus vẫn lầm lì tiến lên trong cái bóng tối vô mang, xung quanh tôi, trên sàn xe la liệt những người. Chiếc sleeper bed bên cạnh lẽ ra dành cho một người, nhưng đã có 3,4 người chen chúc ở đó. Tôi yên vị với chiếc ghế ngồi của mình và không thể chợp mắt nổi. Xung quanh vẫn là con đường nhỏ với hàng dài xe tải đang xếp hàng đi qua con đường vòng để tránh bạo động. Khi nào trời mới sáng?

2. Đến Jaipur.

Gần 5h30 sáng, xe đến bến, trời vẫn tối như mực. Từng cơn gió lạnh tê người vẫn từng đợt ào thổi. Và cái bến xe này cũng rất nhộn nhạo, cũng ở ven đường, nhưng Jaipur là một thành phố lớn nên chúng tôi thấy an tâm hơn. Như mọi khi, đám cò mồi, xe tuktuk, taxi lao vào mời mọc, và đã quá cảnh giác, chúng tôi bỏ ngoài tai tất cả. Nhìn bản đồ, bến xe này cách nhà ga khoảng 2km, tất cả quyết định đi bộ đến đó.

Khung cảnh khu từ bến nơi chúng tôi xuống đến ga tàu cũng đáng lo sợ không kém. Tất cả đều nhếch nhác. Một người đàn ông sẵn sàng chỉ và dẫn chúng tôi tìm khách sạn, và qua hàng loạt khách sạn đã kín người vì rất nhiều hành khách phải ở lại vì bạo động, với giá 10 Rupies (khoảng 5000 vnd). Chúng tôi càng hoang mang với câu hỏi, liệu với mức sống và sự nghèo đói kinh khủng như này thì những điều gì sẽ xảy ra sắp tới với sự an toàn của chúng tôi. Nhưng may thay, mấy tiếng thất thểu trên đường lúc rạng sáng này lại là những ấn tượng xấu sau cùng mà chúng tôi gặp ở Ấn Độ.


Sáng sớm lang thang ở đường phố gần nhà ga Jaipur

Hơn 10h sáng, chúng tôi bắt đầu vào Pink City… Cái ánh nắng mặt trời như sưởi ấm tất cả, như bỏ lại sự mệt mỏi, chúng tôi như được lấy lại nguồn năng lượng mới. Cổng thành Pink City xuất hiện từ xa với màu nâu đỏ, hơn pha da cam nhẹ nhẹ… Những con phố lúc nào cũng sầm uất và nhung nhúc người đi lại, tuktuk, richshaw, bò và từng đàn chim lại nhao nhác vỗ cánh. Ngồi trên tuktuk, tôi có thể dễ dàng nhận ra trên đường đi, đây là khách sạn Hawal Mawal với kiến trúc riêng biệt rất nổi tiếng. Từng dãy nhà với kiến trúc riêng biệt của Pink City, nơi nào cũng nhang nhác như nhau, tất cả đều là nơi buôn bán tấp nập. Mọi ấn tượng xấu của những ngày trước của chúng tôi đã bị xoa tan với không khí nơi đây.. Một thành phố, một khu thành cổ hàng trăm năm vẫn còn nguyên vẹn, một cung điện nằm giữa lòng hồ, mọi hoạt động diễn ra ồn ào, kinh doanh buôn bán sầm uất, và tất nhiên mọi người như cho phép chúng tôi hòa mình vào cuộc sống như những người bản địa. Chúng tôi đã lấy lại được niềm tin tốt đẹp về một nền văn minh của nhân loại.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...