fbpx

Góc thầm lặng ở Song Tử Tây

0 49

(Phuot.vn) Buổi sáng cả đoàn được lên Song Tử Tây, nhưng khi cano vừa cập được vào đến đảo thì mây đen ùn ùn kéo đến, được một lúc thì mưa. Mấy thằng cầm máy ảnh chúng tôi kêu la ầm ĩ sao mà đen thế, mấy ngày đi trời yên, biển lặng, mây trắng, nắng vàng, đến lúc lên đảo thì trời mưa. Nhưng lên đến đảo mới biết, đảo Song Tử Tây có trên 300 ngày nắng một năm, thế nên gặp mưa trên đảo là điều may mắn lắm. Anh em chiến sỹ trên đảo đã chờ mưa đến 4-5 tháng nay rồi, nước ngọt trên đảo gần hết, rau xanh trên đảo phải tưới bằng nước lợ, giờ héo queo và gần chết.


Lễ chào cờ trên đảo Song Tử Tây

Tuy trời mưa nhưng đảo vẫn tổ chức lễ đón đoàn công tác bằng nghi thức chào cờ và diễu hành. Lần đầu tiên được nhìn lá cờ đỏ sao vàng được kéo lên trên tấc đất cách đất liền cả ngàn tấc biển, chắc ai cũng sẽ thấy nghèn nghẹn trong cổ họng, không thể hát hết được lời bài Quốc ca.

Sau lễ chào cờ, cả đoàn được lang thang tự do tìm hiểu cuộc sống của cán bộ chiến sỹ trên đảo. Đảo Song Tử Tây là đảo cao nhất trên quần đảo Trường Sa, là đảo lớn nên ngoài các công trình quân sự, còn có các công trình dân sự chùa, hải đăng và trạm khí tượng, nhà dân…

Trong các bản tin thời tiết, các cô dự báo thời tiết thường nói: Hôm nay quần đảo Trường Sa nắng hoặc hôm nay khu vực giữa biển Đông có bão, thông tin đó được sử lý bằng số liệu thu thập được từ trạm khí tượng Song Tử Tây và Trường Sa lớn.

Trưởng trạm khí tượng Song Tử Tây là một bạn còn rất trẻ nhưng cũng có gần 10 năm gắn bó với công việc thu thập số liệu khí tượng trên biển, bạn đã đi qua các trạm khí tượng trên đảo Phú Quý, Côn Đảo và giờ là Song Tử Tây.


Tượng Trần Hưng Đạo trên đảo Song Tử Tây


Cổng chùa Song Tử Tây

Sát bên đài khí tượng thủy văn là ngọn hải đăng Song Tử Tây, một trong 9 ngọn hải đăng trên quần đảo Trường Sa và là ngọn hải đăng được xây dựng sớm nhất – năm 1993. Suốt 20 năm, ngọn hải đăng vẫn đêm đêm cần mẫn đảm bảo an toàn hàng hải cho vùng biển có bán kính rộng khoảng 18 hải lí quanh đảo Song Tử Tây. Cũng là lần đầu tiên tôi biết, những ngọn hải đăng không chỉ là cột mốc để cho những con tầu hướng tới trong giông bão, mà còn có nhiệm vụ báo hiệu đây là vùng biển nông, cần chú ý và giảm tốc độ để đảm bảo an toàn. Những ngọn hải đăng trên biển còn là những cột mốc chủ quyền, giúp những con tầu qua lại trên biển biết đấy là vùng biển chủ quyền của Việt Nam.

Những người gác ngọn đèn biển mang ánh sáng cho cả một vùng rộng lớn như thế, nhưng cuộc sống của họ lại thầm lặng. Anh Thập trưởng trạm hải đăng Song Tử Tây, người có thâm niên 28 năm gác những ngọn đèn biển, trong đó có 19 năm gác những ngọn đèn biển trên quần đảo Trường Sa. Anh đã gác qua 6 trên 9 ngọn hải đăng trên quần đảo. Một năm các anh bám đèn 9-10 tháng, về đất liền vội vàng trong khoảng 3 tháng nghỉ phép, nghỉ bù rồi lại quay ra. Cha mẹ hai bên, con cái, nhà cửa giao phó toàn bộ cho vợ. Anh nói cuộc đời anh gần như cống hiến cho những ngọn đèn biển, thế nhưng ít ai biết về sự có mặt của các anh ở đây. Nhiều lúc các anh cũng cần sự động viên của các đoàn công tác ra thăm đảo, của báo chí, nhưng rất nhiều đoàn ra đảo không hề ghé thăm, không một lời động viên thăm hỏi.

Hình như đây cũng là lỗi của bộ máy tuyên truyền, báo chí tập trung vào những hộ dân trên đảo như những người tiên phong chịu hi sinh nơi đầu sóng ngọn gió, bám đất, bám biển cùng bộ đội Hải quân khẳng định chủ quyền Việt Nam trên quần đảo Trường Sa, quên mất trên đảo còn có các đơn vị dân sự như trạm khí tượng, trạm hải đăng, khu dịch vụ nghề cá… Họ cũng là những người bám biển, bám đảo, cũng chịu vất vả, hi sinh, những đóng góp của họ làm cuộc sống này tốt đẹp hơn.

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...