fbpx

Đôn Hoàng – Đi dọc hành lang Hà Tây

0 99

Đôn Hoàng là điểm dừng chân cuối cùng trong dải hành lang Hà Tây, nơi có hang động Mạc Cao, có Mingsha shan và Yueya guan.

2h30 chiều bọn tớ rời Gia Dụ quan lên đường đi Đôn Hoàng. Chuyến đi ngắn khoảng 5h đồng hồ băng ngang sa mạc để lại nhiều cảm xúc. Con người thật nhỏ bé trước thiên nhiên nhưng sức mạnh cũng thật không nhỏ. Giữa sa mạc mênh mông, một con đường trải nhựa thẳng tắp, không biết bao nhiêu nhân tài vật lực dồn vào đây để giờ bọn tớ mất có 5 tiếng đồng hồ để đến Đôn Hoàng. Không biết con đường nào năm xưa các thương đoàn đã đi qua, con đường nào nhà sư Huyền Trang đã đi qua?

Sao tớ nhớ cái nắng ở Đôn Hoàng thế, khi mà Hà Nội đang tối sầm, mưa tầm tã thì Đôn Hoàng 9h tối mới hoàng hôn. Bọn tớ không có may mắn được ngắm hoàng hôn Đôn Hoàng, vì tầm 9h tối mới tới mà hôm sau 5h chiều đã lên đường đi Urumqui. Đôn Hoàng là một thị trấn nhỏ nhưng có nhiều đèn và thức khá khuya, không như Gia Dụ quan 9h tối đường sá đã vắng tanh. Có lẽ do 9h Đôn Hoàng mới tắt nắng. Bọn tớ tìm ngay được nhà trọ gần bến xe, tuy hơi cũ kỹ một chút nhưng khá gọn gẽ và giá cả phải chăng. Xong xuôi bọn tớ quyết đinh đi ăn tối. Được cái Đôn Hoàng nhiều chữ tiếng Anh (biển báo ấy) tuy cũng như các thành phố khác ở TQ, người sử dụng tiếng Anh không nhiều. Tớ và likemoon nhẩy vào John’s information cafe với hy vọng có ai đó tiếng Anh tàm tạm nhưng mà không có. Tuy vậy tây khá đông nên bọn tớ cũng hỏi được vài thông tin, chẳng hạn điểm đón xe bus đi Mạc Cao và được nói tiếng Anh. Ăn xong bọn tớ đi tìm hàng net, lên mạng chào hỏi bà con, nhắn tin về nhà rồi về nhà trọ đi ngủ. Ngày mai hứa hẹn một ngày dài nhiều hoạt động và … hang động Mạc Cao

Hang động Mạc Cao

Hang động Mạc Cao ban đầu làm chúng tớ thất vọng, vì không được mang máy ảnh vào và bị canh giữ khá kỹ. Nếu bạn không đi theo đoàn thì khó thăm quan được vì mỗi tour guide có một chùm chìa khóa, đưa khách vào hang xem xong đi ra khóa cửa luôn. Ban đầu tớ và likemoon đi theo các đoàn khách TQ, vừa đông vừa ồn ào, vừa không hiểu gì cả lại không được chụp ảnh. Được cái tranh tường và tượng rất đẹp, mầu sắc hầu hết đã được phục chế vào đời Thanh nhưng cũng vẫn còn nhưng mảng tường mầu sắc nguyên thủy. Sau đó bọn tớ join với một nhóm khách nước ngoài có tour guide nói tiếng Anh, từ lúc đấy thấy chuyến tham quan có ý nghĩa hơn hẳn. Mất 160 tệ tiền vé tuy hơn tiếc nhưng thấy cũng đáng. Giá vé 160 tệ là cho người TQ nhé người nước ngoài phải là 180 tệ cơ. Bạn Mun bập bẹ được vài câu tiếng tầu nên được cử đi mua vé. Tớ không chụp được cái ảnh nào bên trong Mạc Cao, có mỗi mấy cái này ở tít phía ngoài

Mingsha san và Yueya guan

Chẳng biết tớ viết phiên âm có đúng không, đây là đồi cát hát (minh sa sơn) và hồ Bán nguyệt (nguyệt nha tuyền). Bọn tớ khởi hành đi Mingsha san vào tầm 2h chiều (tức 12h giờ Đôn Hoàng). Cứ ngỡ có mỗi 2 đứa tớ tiết kiệm thời gian nên mới đến khu đồi cát vào giữa trưa, hóa ra cũng khối kẻ hâm, giờ đó mà các bạn trung của lũ lượt kéo đến. Bỏ qua vụ bị bắt nạt tiền taxi và giá vé đắt ở trên trời, bọn tớ cuối cũng cũng đã chạm được tay (hay chân?) vào sa mạc Gobi, thách thức của những người lữ hành trên con đường tơ lụa. Cát dưới chân nóng giẫy nhưng cũng không ngăn cản được bọn tớ chạy loăng quăng chụp ảnh.

Trong khi likemoon định trèo lên thiên đàng thì tớ ở dưới chụp ảnh (chưa leo Fan lần nào mà cũng đòi đú). Đường lên thiên đàng đây ạ

Tớ ở dưới tranh thủ bắn ít hoa hoét. mang tiếng sa mạc nhưng khu này là một ốc đảo nhỏ, cỏ cây hoa lá ra phết

5h chiều rồi mà chưa thấy likemoon xuống, tớ sốt ruốt í ới gọi mặc dù cũng hơn áy náy vì đã cắt ngang hành trình lên thiên đường của nàng. Mãi nàng mới lết được xuống, ngồi bẹp, đấy đã bảo rồi mà cứ đú. Hai đứa chạy sấp chạy ngửa ra ngoài, vừa đi vừa ngoái cổ lại bắn cố mấy kiểu ảnh (thế nào mà trông còn tử tế hơn là ảnh ngắm kỹ lưỡng chứ), bắt đại một cái taxi phi về nhà trọ. May mà cả làng đều muộn không thì chỉ có nước ở lại Đôn Hoàng thêm đêm nữa

 

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...