fbpx

Diễm của ngày xưa

0 79

  Những cơn mưa xứ Huế thật dài và buồn. Ngồi lặng lẽ trong một quán nhỏ trên con đường dưới chân cửa Thượng Tứ, nghe mưa giữa những câu chuyện ồn ào. Không phải tiếng ồn của cái chợ, cũng chẳng phải là những cái giọng cao chót vót trên loa phát thanh. Cái không gian nhỏ hẹp, tưởng như xô bồ ấy, bỗng yên ả hơn với những tiếng trầm du dương của một băng nhạc cũ.
Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ

Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao

Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ

Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

Có những mùa nắng và những mùa mưa, người con gái ngày hai buổi đến trường trên con đường có hàng cây long não. Em bước hồn nhiên thả hồn theo mây trời, áo trắng tung bay, tóc đùa theo gió, đài cát kiêu sa. Đâu thèm để ý ánh mắt thẩn thờ của chàng trai đang đếm bước em đi trên đường dài hun hút. Em đi khuất nẻo chân trời, mà mắt thì vẫn mãi ngóng trông.

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ

Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua

Trên bước chân em âm thầm lá đổ

Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

Mưa chẳng ngừng bay, em mãi vô tình. Tình yêu thuở ban đầu đơn sơ mộc mạc. Mỗi ngày trông thấy dáng em đã là hạnh phúc, đã là mãn nguyện. Yêu nhưng không nói một lời, chỉ mãi một mình ngày tháng ngóng trông. Một lúc nào đó, mưa ngừng bay, nắng hừng lên xuyên qua kẽ lá. Giọt nước trong veo phản chiếu nỗi buồn, lặng trong người một phút xót xa.

Chiều nay còn mưa sao em không lại

Nhớ mãi trong cơn đau vùi

Làm sao có nhau hằn lên nỗi đau

Bước chân em xin về mau.

Đâu rồi Diễm của ngày xưa. Những đứa trẻ thơ rồi cũng lớn. Một ngày, con đường quen thuộc thiếu dáng em qua. Những nốt nhạc dâng lên theo cùng nỗi nhớ. Trách ngày xưa yêu mà không dám nói. Trách thời gian sao quá vội vàng. Để giờ đây, nhắn với mưa mang bước em về. Mong cho mưa đừng xóa tan những tháng ngày kỷ niệm.

Mưa vẫn hay mưa cho đời biến động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau

Quán nhỏ vẫn ồn ào. Tiếng nhạc vẫn âm thầm lặng lẽ. Dập dìu những người yêu nhau đang đi đến cuối con đường. Năm tháng trôi qua, tình yêu dành cho em đã thành kỷ niệm. Câu chuyện ngày xưa như vẫn thấp thoáng đâu đó, vẫn còn vương đâu đây trên những con đường quen thuộc. Hàng cây long não vẫn đứng trơ mình trong gió mưa. Thân già cỗi đã bao lần thay lá, biết bao lần che dáng em qua. Em của những ngày xưa cũ đã đi xa. Anh cuốn mình theo cuộc đời gió bụi. Bao nhiêu năm rồi vẫn mãi bước lang thang. Để một chiều mưa, bước chân giang hồ dừng lại, tránh làm sao khỏi những phút nhớ thương. Thời gian trôi đi, liệu có khi nào ta gặp lại. Không thể cứ sống trong kỷ niệm, để rồi chết vùi trong nó. Nhưng những tháng ngày yêu nhau tha thiết đó, không thể nào quên.

Mưa vẫn hay mưa cho đời biến động
Làm sao em nhớ những vết chim di
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Quá khứ và hiện tại cứ mãi đan xen. Thoáng bên vai một chút ngày xưa. Anh trở về với đời biến động. Ngoài trời mưa vẫn mưa bay, anh bước đi đuổi theo ngày tháng. Mưa thật buồn, nhưng nắng có buồn không? Vậy thì xin mưa cứ rơi, gội rửa cho kiếp phong trần.

[youtube http://www.youtube.com/watch?v=IlJM-w2MZzM?wmode=opaque]

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...