fbpx

Chinh phục đỉnh Uhuru – Tanzania

0 84

Bắt đầu ngày thứ 4, nghĩa là hành trình 6 ngày đã vượt qua được một nửa, nhưng thật ra những khó khăn chỉ mới bắt đầu.

Nhiệm vụ của chúng tôi là vượt qua Barranco Wall, 1 vách đá dốc (khoảng 70°). Trước lúc bắt đầu đi tôi và Alex ước tính nó cao khoảng 400~500m (nhưng sau này về google lại thì độ cao thực của nó là khoảng …1000m.

Leo Barranco Wall không cần dùng gậy, nên sau này các bạn leo thì nên nhét gậy vào balô cho đỡ vướng, 2 tay dùng để bám vào các vách đá. Nói chung là cũng khá nguy hiểm, vì một bên là vách núi, 1 bên là vực sâu, tốt nhất là đi chậm và hết sức cẩn thận.

Từ đỉnh của Barranco Wall và dùng máy ảnh zoom lên 1 chút có thể chụp được đỉnh Uhuru peak khá ấn tượng:

Nhóm của Alex và 1 guide đến nơi muộn hơn. Ông Mathias nhìn từ trên cao xuống, than Alex lịch sự quá, thấy ai đi ngang cũng đứng lại nhường đường, nên đi rất chậm. Cuối cùng cả 3 cũng gặp nhau trên đỉnh Barranco

Rời Barranco Wall, chúng tôi đến thung lũng Karanga, từ đây đường rất dễ đi, chỉ đơn thuần là hiking. Nhưng trước khi đến Barafu hut, nơi ngủ đêm cao nhất của chuyến đi, đường bắt đầu dốc lên và khó, đến khoảng 100m cuối cùng thì tôi cũng vừa thấm mệt, vừa đi vừa trách sao Mai và ông Mathias đi giỏi thế!

Liska và Khmerka vẫn giữ phong độ “đội mạnh”, đến trại đầu tiên, chúng tôi ngồi phịch xuống và chỉ chụp 1 cái ảnh lưu niệm trước khi chui vào lều và thiếp đi.

Đêm của ngày thứ tư là lúc chúng tôi phải tận dụng từng tí tẹo thời gian một để phục hồi sau 1 ngày vất vả. Chúng tôi chui vào lều, mỗi người uống một viên thuốc hạ sốt. Sau đó điều tốt nhất mà chúng tôi có thể làm lúc đó là ngủ. Giấc ngủ nặng nề, mê man ở độ cao 4550m dày đặc những giấc mơ không đầu không cuối, thỉnh thoảng tôi bị đánh thức vì tiếng động của những người đến muộn, cô gái nằm bên cạnh trở mình, hay tiếng của người porter gọi chúng tôi dậy ăn tối.

Tôi uống 2 cốc chè đường, chuẩn bị hành trang cho ngày summit, mặc sẵn áo quần và lại ngã lăn ra ngủ, nằm tựa lưng vào Khmerka để tận dụng từng tí hơi ấm trong cái lạnh âm vài độ ở bên ngoài lớp vải lều.

11.30 đêm chúng tôi đã được đánh thức. Thế là đến giờ G rồi, giờ mà chúng tôi đã hồi hộp chờ đợi từ lúc mới bắt đàu hành trình, niềm mơ ước, niềm khát khao và cũng là nỗi sợ hãi….
Tôi sợ…sợ không đủ sức để chinh phục đỉnh, sợ bệnh độ cao, sợ thời tiết lạnh âm 10-15 độ, sợ cơ thể mình không vượt được thử thách cuối cùng…

Khoảng 12 đêm chúng tôi xuất phát. Trời lạnh khủng khiếp..Đường leo toàn dốc, dốc 45 độ là chuyện bình thường..Nhưng…ôi bầu trời lung linh đẹp biết bao, cảm giác là mình chỉ cần giơ tay lên là chạm được vào các ngôi sao. Chỉ có mình, núi và hàng nghìn ngôi sao…Trong đêm ấy có cái gì đó rất là thiêng, riêng tư, tâm linh, khó mô tả…

Chúng tôi đi 1 tiếng, rồi 2 tiếng, 3, rồi không theo dõi được thời gian nữa. Cảm giác là đêm này không bao giờ hết..Cứ leo, leo, leo và cố, cố và cố. Nước trong chai nhựa của Liska thành băng, vậy chỉ còn 1 cái phích nhỏ xíu của tôi để 2 đứa giải được cơn khát nước…

Đột ngột hướng dẫn viên kêu lên: “sắp đến Stella point rồi”!Chưa bao giờ tôi sung sướng như lúc này: vì Stella point nằm ở độ cao 5745m, từ chỗ này đi đến đỉnh Uhuru chỉ có khoảng 1 tiếng thôi và không cần leo dốc nữa!Ai đã leo được đến Stella thì cũng được cấp chứng chỉ chinh phục Kili rồi!

Lúc đây là khoảng 6 giờ sáng, bắt đầu bình minh…

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...