fbpx

Cappadocia – thung lũng nấm

0 114

Trên đường quay về, cả lũ đề nghị anh guide cho rẽ qua thung lũng nấm.

Cũng cùng lý do hình thành núi đá rồi bào mòn thế nào đó, nhưng ở cái thung lũng này, đè lên trên cái lớp đá mềm (phun trào từ núi lửa) lại là 1 lớp cứng hơn 1 tí, nên khi gió thổi qua, phần bên dưới bị mòn nhanh hơn cái lớp mỏng mỏng bên trên, đọng lại thành những cái mũ như nấm.

Trên đường về, rải rác lại gặp những khu nhà khoét vào trong núi

Nhưng có lẽ những con chim bồ câu mới là những sinh vật đầu tiên làm tổ và sinh sống trong núi đá ở vùng này chăng? Hiện nay phân chim bồ câu vẫn là nguồn phân bón chính của nông dân ở đây

Bữa trưa có bao gồm trong tour, nhưng bữa tối thì phải tự túc, mà như thế cũng thú vị hơn, ít ra cũng có thời gian tự do khám phá, ko có lại thành đi tù cao cấp!

Nhá nhem, mò xuống mấy phố bên dưới, trông có vẻ có quán xá, nhà hàng. Phố xá vắng teo, hiu hắt. Cả dãy phố nhà hàng tịnh không có 1 bóng người ngoài 2 đứa bọn em.

Đang nhòm nhòm vào 1 cái trông có vẻ ấm cúng kiểu quán ăn miền núi, thì tự nhiên quán bên cạnh xuất hiện 1 thằng ku, chắc khoảng trên dưới 20 tuổi, toe toét, niềm nở mời vào nhà hàng nó, nó đảm bảo đồ ăn tươi, ngon, ko đắt. Sợ nhất là đồ ăn thiu vì vắng khách.

Đương nhiên trong quán không có ai ngoài 2 bọn em là khách, thằng ku toe toét bưng bê và 1 anh râu ria trông có vẻ già hơn vừa là chủ vừa kiêm đầu bếp chính. Thái độ điềm đạm của anh râu làm bọn em cũng đỡ lo lắng, chứ em ku toe toét kia trông hơi khả nghi (sợ nó bốc phét).

Vào bên trong thấy cái quán này quả là xinh xắn. Những cái gối to tướng bày xung quanh những cái mâm đồng rất to, ở giữa là 1 cái ống sưởi rất to nối thẳng lên nóc nhà.

Xem menu mới thấy cái list các món kebab dài la liệt. Bình thường ở đi du lịch châu Âu, mọi người cũng hay ăn món này cho rẻ, lại dễ ăn. Nói đến kebab là hình dung ra ngay mấy cây thịt quay cuồng, cháy xèo xèo, cháy đến đâu phạt đến đó, nhét vào bánh mì, thêm tí rau chua và nước xốt. Mấy năm gần đây viện Goethe cũng có cái này, bánh mì hơi khác nhưng ngon phết. Ở Thổ thì nhiều loại cây thịt cùng quay, cây lợn, cây gà, cây cừu…

Nhưng ngồi vào nhà hàng, xem menu thì thấy toàn kebab. Cũng chẳng hiểu là thế nào vì không nhìn thấy có cây thịt nào xèo xèo bên cạnh mình, nhưng mà kệ thôi, cứ thịt là chén. Bọn em gọi 2 món theo sự giới thiệu và recommend của anh râu chủ nhà.

Ối giời ơi, ngon quá là ngon. Hóa ra cứ thịt, lại nướng lên thì là kebab. Trong nhà hàng thì nướng trong cái chảo gang như kiểu cái đầu bò nướng bit-tet ở Hàng Buồm.

Ngon quá là ngon! Em cứ tấm tắc là ở miền núi hẻo lánh, lại vắng khách du lịch mà ko ngờ được ăn ngon thế. Món nào cũng thơm và có vẻ rất tươi, gia vị cũng vừa phải, ngon miệng vô cùng. Mãi sau này đọc lại mới biết Cappadocia là 1 trong những vùng thức ăn ngon nhất ở Thổ. May quá mình ko đọc trước, ko kỳ vọng gì, ăn trong tâm trạng nghi ngại nên lại càng ngon gấp bội.

Đang ăn thì anh râu hỏi 2 quí cô nương xem có muốn nghe nhạc cụ dân tộc của vùng núi không, anh í có 2 thằng em (?) đang luyện tay nghề, sẵn sàng biểu diễn.
Chắc là nghe nhạc xong thì cũng nên bồi dưỡng lao động, suy tính khả năng cái ví xong thì 2 cô đồng ý.

Thức ăn ngon, âm nhạc dặt dìu, lại thêm cái ấm nước đặt cạnh lò sưởi tí tách phì khói, nói chung là dễ chịu vô cùng. 2 cô lôi camera ra chụp vài nhát. Anh râu bảo, sao đang tuyệt vời như thế này, ko thưởng thức bằng mọi giác quan đi mà lại bận bịu với cái máy chết tiệt làm gì, 2 cô lại nhét máy vào túi.

Ăn xong mới khoảng 8h tối. Không khí tĩnh lặng, còn mỗi tiếng cái ấm nước đang reo. Anh râu lại bảo để anh í đi nướng 2 củ khoai tây, nướng trên lò, rất ngon. Anh í bảo cái này miễn phí mời 2 cô. Rồi vui vui, anh lại lôi thêm chai rượu. Thực ra cả 2 cô đều ko biết uống, chỉ có anh râu và ku teo uống hết cả chai.

Khoai quả là rất ngon. Khhoai miền núi, lại bọc giấy bạc nướng trên lò, đơn giản mà ngon.

Nhâm nhi, chuyện trò. Anh râu kể chuyện anh í đã tốt nghiệp đại học nhưng anh í ko thích Istanbul nên về quê mở nhà hàng, tự nấu nướng luôn. Nhẩn nha 1 lúc hỏi sang chuyện VN. Loanh quoanh 1 lúc, chẳng hiểu từ lúc nào câu chuyện của anh râu chuyển về đề tài “make friends thru body communication”, hihi, chết cười. Nghe chừng câu chuyện có vẻ xoay ra hướng lãng mạn ko cần thiết, 2 bạn VN “vô tư” kể chuyện phong tục truyền thống VN, 1 anh muốn tìm hiểu 1 cô thì tối đến nhà cô ý uống nước, xem tivi, thỉnh thoảng mời đi xem phim (mà phim cái thời em cũng hiếm), uống nước. Có khi 6 tháng mới thổ lộ và cầm tay.

2 bên thi nhau bày tỏ quan điểm và kể chuyện phong tục nước mình. Đến 1 lúc thì anh râu cũng hiểu ra vấn đề, các cô cũng thấy phải ra về khi câu chuyện về phong tục vẫn đang trong tầm kiểm soát.

Hehe, 2 cô nhanh nhanh chóng chóng ra về, vẫn còn nghe thoang thoảng trong đêm tiếng thở dài đâu đây….

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...