fbpx

Ai Cập

0 62

“Nothing compares” (Không gì so sánh bằng) hay “The gift of the Sun” (Món quà của mặt trời) là những khẩu hiệu quen thuộc của ngành du lịch Ai Cập. Ai Cập không phải chỉ có kim tự tháp, đền thờ, nền văn minh cổ hơn 5000 năm trước, sa mạc chói chang mà còn có những bãi biển đẹp. 

1. Sân bay Cairo

Đến sân bay quốc tế Cairo khoảng giữa trưa. Tớ cứ nghĩ là nó phải to lắm vì biết bao nhiêu khách du lịch bay vào bay ra mỗi ngày. Nhưng nó trông khá cũ và chật. Khu làm thủ tục nhập cảnh chỉ bằng 1/3 diện tích của khu nhập cảnh của Tân Sơn Nhất cũ. Lúc đó đầy khách, xếp vào 4 hàng dọc dài. Công ty của tớ đã thuê dịch vụ “đón tiếp” của AMEX nên một chú agent lấy hộ chiếu rồi đi đâu khoảng 10 phút trở lại với con dấu đã đóng sẳn.

Ra tới ngoài lại nêm vào chiếc shuttle bus cũ kỹ để đi đến bãi đậu xe. Xung quanh là sa mạc, lại sa mạc. Tưởng đã xa nó rồi, sau hơn 1 năm lại thấy sa mạc. Nhưng lần này mong đợi nhiều từ sa mạc, ở đó có kim tự tháp, có treasure của cậu bé chăn cừu trong chuyện The Alchemist của Paulo Coelho.

2. Thành cổ và đền Muhammad Ali 

Đâylà nơi không nên bỏ qua khi ở Cairo. Thành được xây bởi Saladin vào thế kỷ XII. Saladin là người đã lãnh đạo quân Hồi giáo giành lại đất thiêng Jerusalem từ các Crusaders. Muhammad Ali, vua của Ai Cập vào thế kỷ 19, xây ngôi đền bên trong thành theo kiến trúc Ottoman của Thổ Nhĩ Kỳ. Trang trí bên trong ngôi đền khá cầu kỳ. Bên trong thành có một vài bảo tàng quân đội, cảnh sát, chữa cháy, không có gì đặc sắc theo tớ thì có thể bỏ qua. Bảo tàng mà mình phải đi là Bảo tàng Cairo, nơi đó có có rất nhiều hiện vật quý giá của nền văn minh Ai Cập cổ. Đi bộ từ thành cổ về chợ Khan el-Khalili để có thể mường tượng được một Cairo thời trung cổ như thế nào và chứng kiến cuộc sống bận rộn ở Cairo. Tớ nghĩ nếu có thời gian, nên dành trọn 1 ngày đi xem thành cổ, đi bộ về chợ Khan el-Khalili và mua sắm ở đó.

3. Múa bụng

Dọc trên sông Nile gần trung tâm mua bán của Cairo có nhiều du thuyền, hay nhà hàng nổi, mình có thể trả tiền để có một buổi ăn uống giải trí. Thuyền sẽ chạy ngược xuôi sông Nile, phục vụ ăn uống buffet và xem múa bụng. Có nhiều nhà hàng nổi như vậy lắm, có cái của khách sạn, có cái của riêng tư nhân nào đó. Múa bụng có thể xem ở nhiều nơi chứ không nhất thiết phải lên nhà hàng nổi. Thí dụ như ở el-Haram Street, hầu hết khách du lịch được đưa đến đây, giá phải chăng nhưng người múa bụng không phải là người Ai Cập mặc dù họ múa cũng rất hay. Theo vài người bạn sống ở Cairo thì ở những club trong khách sạn lớn mới có người múa là Ai Cập và điệu múa của họ mới chính gốc (authentic). Mình không phân biệt được cái nào là authentic hay cái nào không chỉ biết là tiền vé và thức ăn sẽ đắt hơn. Được mời đi ăn tối và xem múa bụng trên nhà hàng nổi của Grand Hyatt Cairo, không khí cũng rất hay, diễn viên múa bụng là người Ai Cập và không biết tiền vé hôm đó là bao nhiêu. Sang tới đây mà không đi xem múa bụng thì lỡ mất một trải nghiệm mới lạ. Mình cũng chưa hiểu được tại sao loại hình nghệ thuật này có thể tồn tại trong khi có người lại phải che kín từ đầu đến chân. Điệu múa bụng có thể nói là rất khiêu khích. Diễn viên thì rất đẹp và ăn mặt khá hở. Do là thành phố du lịch, thức ăn ở đây rất đa dạng, tàu tây thái nhật gì cũng có. Riêng món ăn Ai Cập theo mình thì không dễ ăn, trong thời gian ở đó mình kết món món bồ câu nướng dồn cơm (stuffed pigeon, hamam mahshi).

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Comments
Loading...